|
|
|
|
|
 |
|
Những ngày xưa thân ái
Sinh nhật Minh Tuấn Đức
Thư Bùi Viết Dũng
"Nhịp cầu nối liền hai bờ thương mến" Trần Quang Minh
"Kỷ Niệm Xưa" Nguyễn Quư Trọng
"Ước ǵ" Trần Anh Tuấn
"Lời Thú tội muộn màng..." Kim Tôn
"Tổng cộng 44 năm"
Đặng Tường Vân
"Chúa là tất cả, ta là cát bụi" Hoàng Thanh Tùng
"Nhớ
Bố" Anh Đào
"Ước Nguyện" Đào Văn Tiến
"Các bạn
CPL thân mến"
Trần Đặng Hải Hồ
"Cuộc sống ở Nhật" Nguyễn Ngọc Quyến
Thư Lệ Thanh
Thư Nguyễn Công
Thư Thầy Trần Đ́nh Thành
Thư Nguyễn Bá Ṭng
Thư Lê Ngọc Quốc Ân
"Hoài niệm một chuyến đi" Lê Ngọc Quốc Ân
"Điểu Nam Chi" Antonius Nguyễn văn Ngữ |
|
 |
|
 |
Annie Kiểm Trần
(Aug 11, 2013) |
|
|
NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI
Nó lững thững vừa đi vừa mủm mỉm cười một ḿnh, niềm vui bất ngờ quá. Chiều nay
t́nh cờ mon men vô chanphuocliem.com, nó chợt thấy một cái nickname quen quen <quyencomnhom>
kèm theo một cái tên cũng quen quen PĐQ, kư ức của nó chợt vỡ ̣a trong khoảnh
khắc. PĐQ??? Bộ xương cách trí này c̣n ... sống sao ta? để hỏi lại coi. Thế là
sau một vài cái email bay qua bay lại... chính hắn!!! Và sau đó... đúng là con
trai "nh́u chiện" hắn lôi ra ở xó xỉnh nào không biết, một lũ bạn bè quỷ sứ thân
yêu của nó năm học lớp 12.
Vui không tưởng tượng được, khoái nhất là ai cũng welcome nó mới chết. Từ lâu
lắm rồi, nó cũng hay lần ṃ vô CPL.com để coi c̣n có ai nhớ đến ḿnh không? Rồi
lại tự an ủi, ḿnh chỉ góp mặt có một năm lớp 12 thôi mà, chắc chẳng c̣n ai nhớ
một con nhỏ, nhỏ như hột tiêu, chẳng có ǵ nổi bật ngoài chiều cao khiêm tốn. Ừ,
thôi cũng đành, đứng xa xa mà ngó lớp ḿnh vậy?
Thế mà, hi... hi..., bao nhiêu lời thăm hỏi thân thương của bạn bè, từ khắp nơi
trên thế giới, cả cái nickname BB chả biết tên quỷ sứ nào đặt cho ḿnh nữa. Kệ,
vui ơi là vui, các bạn bè thân yêu của tôi ơi, một năm lớp 12 chắc chỉ c̣n đọng
lại nơi bạn bè một con nhỏ hiền lành, học ban B nhưng toán lại dở nhứt lớp.
Bạn bè của nó có biết đâu nó có mặt ở trường CPL từ lớp Đệ Thất, Đệ Lục lận, hai
năm học của nó ngày xưa chất đầy những kỷ niệm chẳng bao giờ nó quên.
Ngày xửa ngày xưa, hành trang bước vào năm Đệ Thất của nó, ngoài tập vở c̣n có
một chiếc xe đạp, nhỏ thôi, dĩ nhiên nó chẳng đủ chiều cao để leo lên chiếc xe
650, chiếc xe của nó, không nhỏ như xe của con nít, mà xinh lắm. Nó vẫn nghĩ và
thầm ngưỡng mộ cái người làm ra chiếc xe đạp này, duy nhứt cả trường CPL chỉ có
ḿnh nó.
Ngày đó con đường từ nhà nó tới trường sao mà ngắn ngủi, đạp xe một cái dzèo là
tới, cũng may chẳng có một cái đèn xanh đèn đỏ nào án ngữ trên đó hết. Nếu không
th́ nó đă phải vất vả kiếm một cục gạch bự bự nào, hay cái lề đường cao cao nào
đó, thắng lại, ngồi trên yên, thả chân xuống như mọi người ...hi..hi...
Mọi ngày nó cưỡi con ngựa sắt yêu quư đi học, cẩn thận để vào chỗ giữ xe, ngay
sát cửa sổ lớp chỗ nó ngồi. Lớp của nó ở tầng dưới cùng, sát chân cầu thang, cửa
sổ ngày xưa không có chấn song như bây giờ. Ừ, chỉ là mấy thanh gỗ ngang dọc ịn
vô cái cửa sổ thôi, mà cũng thành nguồn cảm hứng lai láng cho một thi sĩ lớp 12
của nó.
Em ngồi bên song cửa
Anh đứng tựa cầu thang
Nh́n nhau mà cách trở
Thấy Giám thị ... đi ngang (Đỗ Kim Tuyến)
Thế đấy, trong giờ học thỉnh thoảng nó lại tḥ cổ ra ngoài để biết chắc chiếc xe
của nó vẫn c̣n. Rồi một buổi học nọ, linh tính chuyện chẳng lành, lúc thầy vừa
quay đi, liếc qua cửa sổ, trời!!!! chiếc xe yêu quư không cánh mà bay mất tiêu.
Mặt xanh như đít nhái, nó chỉ kịp lắp bắp: "Thầy ơi, em mất xe đạp rồi." Rồi
không hiểu bằng cách nào, nhóc t́ như nó mà leo qua cửa sổ một cáo dzèo nhanh
như chớp. Nó báo động tới tất cả, cha Hiệu trưởng, thầy Giám thị, thầy dậy...
mọi người nháo nhào đi kiếm xe cho nó, cả lớp của nó xôn xao, nhưng ... biệt tăm.
Chết rồi, phen này chết chắc! về nhà thế nào cũng bị đ̣n, chuyện này th́ xảy ra
như cơm bữa rồi, nghịch ngợm quá mà! Nhưng c̣n ǵ đau đớn hơn mất một vật mà nó
yêu quư nhứt. Những giờ học sau đó đối với nó sao giống như một cực h́nh.
Các bạn biết không, tan trường rối, tất cả đă ra về hết rồi, nó vẫn c̣n đứng tần
ngần ở sân trường, ngẩn ngơ... tức! Làm sao t́m lại được bây giờ, dù chỉ c̣n hai
cái... pedal cũng được.
Thế rồi, phép lạ giữa đời thường xảy ra... không tin ở mắt ḿnh, nó thấy từ xa
xa, chiếc xe của nó xuất hiện, hoa mắt lên, không c̣n thấy ǵ nữa. Nó bổ nhào
tới chiếc xe của nó, phóng lên yên ngay tức khắc "Xe của con thầy ơi!" Quên cả
cám ơn người đă đem trả lại cho nó.
Th́ ra một thằng nhóc lớp 6 nào đó, thấy chiếc xe xinh xinh, thích quá đem về
nhà chơi, sau đó bị bà ngoại quất cho một trận nên thân. Nó vẫn c̣n nhớ loáng
thoáng h́nh ảnh bà cụ già nhai trầu bỏm bẻm, một tay cầm cái roi mây, một tay
xách lỗ tai thằng nhỏ, miệng th́ phân trần với thầy giám thị. C̣n thằng cu kia,
nước mắt nước mũi tèm lem, hai tay dắt xe trả lại.
C̣n nó th́ toét miệng cười, chẳng chút giận hờn, nh́n chiếc xe đạp, rồi nh́n
thằng nhóc, bao nhiêu lo âu sợ hăi tan biến, thấy ḿnh hạnh phúc tràn đầy, "Phải
chi mày hỏi tao một tiếng, tao cho mày mượn đi dẓng dẓng một chút cho đỡ thèm
liền" hehehe
Tặng bạn bè chút kỷ niệm của ngày xưa, đặc biệt nhớ nhứt N Liên, Lệ Hằng,
Bích Hoa, Kim Thanh... cùng lớp với K hồi đó. Kiểm c̣n nhiều tội lắm, à quên c̣n
nhiều kỷ niệm để kể, các bạn có muốn nghe hông? |
|
 |
|
 |
|
 |
Kim Chi Nguyen
(Mar 7, 2013) |
|
|
SINH NHẬT MINH-TUẤN-ĐỨC 2013
Nhóm chúng tôi (12/75) có biệt lệ gặp nhau mỗi tháng vào ngày sinh của bất kỳ
bạn nào. Tháng 1 sinh nhật Đỗ Nhung, tháng 2 sinh nhật Quang Minh ( rủi cho Minh
tháng 2 hay rơi vào những ngày giáp Tết mọi người đều bận bịu, mà Tết này Minh
có thêm cái tang của Bố nên đành gác sang tháng sau! ). Tháng 3 sinh nhật Tuấn &
Đức ( Đức ở Úc nhưng lần nào về VN là t́m bạn bè ăn sáng, uống cà phê góc này
góc nọ bất kể sang hèn miễn có chỗ ngồi nh́n nhau là đủ).
Đỗ Nhung mua ổ bánh nho nhỏ nhưng chở đầy ḷng yêu thương qua 3 chữ MINH TUẤN
ĐỨC, kèm theo 2 người tuyết là Minh và Tuấn 56 tuổi; Trịnh Lan ghé nhà Tuấn nấu
giúp nồi cà ri vịt từ sáng để 6g tối Tuấn lể mễ xách qua cùng gặp mọi người tại
sân vườn nhà vợ chồng Thành - An. An ủng hộ thêm nồi xôi đậu phộng thơm phức và
món tráng miệng Mít Thái ngọt lừ, chưa kể rượu khai vị, nước ngọt, đá và trà
nóng, ly, bát sạch sẽ…
Kế hoạch sau khi ăn, rửa chén bát xong, cả nhóm sẽ qua quán cà phê Không Gian
cạnh nhà Thành đấu hót, nhưng Thành hảo ư mời mọi người vào pḥng Karaoke hát
các t́nh khúc bất hũ của Vũ Thành An, Phạm Duy, Phạm Đ́nh Chương, Ngô Thụy Miên…;
anh Ngọc Quyến dẫn đầu các “nhi đồng”: Hằng, Mỹ ( em của Nguyễn thị Thuận giờ ở
Mỹ), Ngọc Trinh, Ngọc Bích, Đỗ Nhung. ( ngồi lổ nhổ giống đang ở trại tâp trung
wa’!) Thành ngồi chỉnh âm thanh, hàng ghế sau cho các ladies mặc đầm: Vũ Thanh,
Kim Chi, Kim Chung, Trịnh Lan, Thêu Kiều cùng “quư anh” Thế Tuấn, Hồng Sơn,
thiếu chủ Cái Bang say sưa cầm máy quay lia các góc cạnh trong mọi tư thế lăn lê
ḅ toài trên sàn gạch…anh Ngọc Quyến cầm micro yêu cầu Q.Minh hát Kiếp nào có
yêu nhau, K.Chi hát Nửa hồn thương đau, Vũ Thanh hát Mắt biếc… làm mọi người nhớ
lại h́nh ảnh 37 năm trước anh từng oanh liệt giữa sân trường với đàn em thương
mến! anh xúc động lắm, nói hoài: anh thương lắm, tiếc lắm Chi ạ! các em dễ
thương quá!
Tháng 4 sắp tới sinh nhật Hồng Sơn và Bích Hợp ( con rái biển Vũng Tàu, lặn vào
Sài G̣n bất cứ lúc nào cảm thấy thích dù đang giữ chân thủ quỹ hội …), chúng tôi
c̣n buổi Hội Ngộ với Cha Đinh Châu Trân ngày 13/4/13 tới, mọi người đă được phân
công ai nấy vào vị trí, cứ thế làm tốt nhiệm vụ của ḿnh. TẤT CẢ V̀ L̉NG YÊU
THƯƠNG QUƯ TRỌNG NHAU DƯỚI MÁI TRƯỜNG XƯA! Anh Ngọc Quyến vẫn tiếp tục thương
yêu chúng tôi, vẫn cầm micro trong suốt chương tŕnh và đáp lại ḷng thương yêu
của anh, chúng tôi sẽ hát những bài hát hay nhất, ư nghĩa nhất tặng các Thầy,
Cha, các Anh Chị và cả chúng tôi.
chicanhvang 13. 5/3/2013. |
 |
|
 |
|
 |
Bùi Viết Dũng
(Mar 5, 2013) |
|
|
Thư Bùi Viết Dũng
Ḥa Bùi, và các bạn thân mến
Làm sao quên được, Ḥa! Nếu ḿnh nhớ đúng, bàn thứ hai trong lớp 10D (tụi ḿnh
đọc là d...z...ê), chứ không phải 10A4 đâu, bắt đầu từ giữa lớp là Trần Quang
Thỏa, kế đến Dũng Cận tao, Bùi Văn Ḥa (luôn thích luồn vào chỗ giữa) mày ,
Nguyễn (hay Lê) Văn Nam, và Trần Văn Hùng ở phía vách tường. Ḿnh cũng vẫn c̣n
nhớ lần quyên tiền đầu tiên của lớp 10D cho một việc công ích ǵ đó, Ḥa Bùi lên
trước bục gỗ tự đệm đàn guitar chinh phục các "ghế chiều" qua bài "Mùa Thu Cho
Em" khiến nhiều "em" cảm thấy ... "ươn ướt" kể cả Lê Thị Nga ... già.
Tụi ḿnh c̣n học chung lớp 11AB (v́ chỉ có một lớp 11 buổi chiều). Kỷ niệm nhớ
nhất về Ḥa là trong một dịp lớp ḿnh trải qua tu sửa bàn ghế, lớp phải dọn tạm
lên lầu hai. Lúc ra chơi sau cơn mưa, Ḥa và ḿnh đứng bao lơn hành lang nh́n
xuống các "em" đang rón rén trên lề gạch. V́ sợ áo DÀI (xin hiểu cho rằng ḿnh
cực kỳ cẩn thận khi gơ chữ này v́ lợ các bạn đọc nhầm dấu huyền ra dấu ... khác)
và quần trắng lấm nước dơ cho nên hai tay nắm túm cả quần lẫn áo ở một chỗ thông
thường mà ai cũng quen làm. Ấy thế mà chỉ có Ḥa Bùi mới nẩy sinh một tư tưởng
vĩ đại (xin trích dẫn nguyên văn, dù bao nhiêu năm ḿnh vẫn c̣n nhớ rơ): "Nó
không có bay đâu! Túm chặt quá nó chết đấy!" Ḿnh vừa buột cười rũ rượi, vừa
phục sát đất cái bộ óc của thằng bạn rất ư là tếu và ... thơ... thẩn!
Đến năm 12 th́ ḿnh cũng chuyển lên buổi sáng học lớp 12B (11B chứ không phải
12B) chung với Ḥa và Nam. Chương, Thành, Thiệu, Hải, và một bạn nào đó (ḿnh cố
nghĩ mà không thể nhớ ra tên) ngồi ngay bàn trên tụi ḿnh: Nguyễn Việt Hùng (nghe
nói đang là một Họa Sĩ ở Cali), Dũng Cận, Trần Văn Lũy (c̣n ở VN lúc ḿnh vượt
biển). Được 2 tháng th́ ông Bố ḿnh bắt phải đổi sang 11A2 ( 12A2 chứ không phải
11a2) v́ muốn thằng con ḿnh làm Bác Sĩ... ấy. Nhập vào lớp 12A2, ḿnh "tái hợp"
lại với Lê Văn Ngô, Ngô Hùng, Đặng Đức Dũng, Trần Quang Báu, Nguyễn Xuân Tuấn,
Lê Quang Luận, Nguyễn Văn Sử, Phạm Thị Lan, Phạm Thị Bích Thuận, và có nhiều cơ
hội hơn để nghía lén Hương (không dám kêu bằng mạo từ nào cả v́ "bà này" đă từ
lâu là mệnh phụ phu nhân của Phạm Việt Cường mà Ḥa hỏi thăm), Lê Thị An, Lê
Xuân Diệu Cơ, Vũ (??) Thị Vân (nghe nói ở Canada), Trần Thị Mùi, Phương Lan,
Tống Thị (Bích/Thu ???) Hồng, và nhiều "chị em ta" khác bên lớp 12A1 mà trưởng
lớp là Lư Thêu Kiều. Bây giờ lắm khi nghĩ lại thời ấy thấy ḿnh quá dại (chữ này
không sợ lộn dấu); phải chi lúc đó tụi ḿnh thích "cỏ non" th́ đâu có bị các
nàng chê ... "nhỏ... x́u" (lâu quá không viết tiếng Việt, h́nh như ḿnh đánh dấu
chữ này sai)! Không rơ các nàng lúc bấy giờ có nghĩ quá xa và ... thơ thẩn như
Ḥa Bùi không?
Lẩn thẩn vài chuyện vặt thời đi học; chỉ nhớ được bấy nhiêu thôi, hẹn sẽ nhớ
thêm (không nhớ được th́ ... chế!) những chuyện khác để cùng nhau cười ôn lại
quăng đời thơ ... thẩn và quên đi giây lát cuộc đời luôn luôn thơ... hỏi... THỞ.
Thành thật cảm ơn các bạn đă mang lại cho ḿnh những niềm vui mà ḿnh quên bẵng
bấy lâu.
Dũng Cận |
 |
|
 |
|
 |
Trần Quang Minh (Jul 15,
2012) |
|
|
Nhịp cầu nối liền hai bờ thương mến
Đă qua rồi cái tuổi náo nức chờ đợi ngóng trông của thời mới lớn,
bây giờ tóc ai cũng muối nhiều hơn tiêu, vậy mà mỗi lần chuẩn bị cho cái
ngày họp mặt trường xưa vẫn thấy ḷng nao nao như ngày nào vào lớp khai
giảng năm học mới.
Đại hội năm nay mang chủ đề “ Hội ngộ cha con thầy tṛ CPL-2012 “ Đó là
một niềm vui lớn và đầy ư nghĩa cho một chuyến trở về. Vâng trở về với
một thời mà ḿnh đă sống, một thời c̣n trẻ. Trường xưa bạn cũ bạn bè
thân thiết và những kỷ niệm.
Chạnh nghĩ, mọi người đều chờ đợi để gặp nhau, có thể bạn chưa từng nhớ
cái tên ai đó khi c̣n quanh quẩn trong sân trường ngày trước, chưa từng
biết ai đó học lớp nào và có quen thân hay không, chưa thấy nhau sau mấy
mươi năm cách trở với biết bao nỗi niềm vui, buồn…..Nhưng bây giờ th́
những ṿng tay đang chờ sẵn sàng mở ra, để ôm chặt bạn vào ḷng. Tôi
nghĩ thế….
Trước ngày đại hội, BTC có buổi họp mặt nho nhỏ. Không khí cũng xôm tụ
không c̣n trẻ trung nhưng vui nhộn, A.T cũng bày tỏ hoàn cảnh ḿnh một
thời kỳ đầy sóng gió với búa ŕu…., bị bà xă hăm he…. v́ chuyện vác ngà
voi làm anh đau đầu, nhưng ḷng kiên nhẫn khiến anh vượt qua. Kêu gọi
duy tŕ t́nh đoàn kết các bạn với nhau chung một mái trường, bởi v́ thời
gian c̣n lại c̣n lại có là bao lâu, chắc ǵ năm sau đủ mặt hơn năm ngoái.
Có lẽ đêm nay sẽ khó mà ngủ thẳng giấc…..
BTC đại hội bận rộn với những công việc được giao, ai cũng rán hoàn tất
“ nhiệm vụ “ của ḿnh. Đúng với ư nghĩa “Hội Ngộ” nào tập văn nghệ, nào
chuẩn bị thánh lễ tạ ơn, nào chuẩn bị ẩm thực vui chơi, chương tŕnh…..mỗi
năm họp mặt lại có thêm bạn mới, và có người này t́m gặp được người kia
sau mấy chục năm vắng tin.”văn kỳ thanh bất kiến kỳ h́nh” trên mạng năm
nay lại chuẩn bị “trực tiếp truyền h́nh CPLUSA_TV với CPLVN _TV” mới ghê
chứ!!! . “Lại Hoa hậu áo dài U60….không áo tắm” wa…wa….Và người t́nh xưa
đang ở nửa bên kia trái đất cũng hiện ra ở rất gần, nhưng chỉ ngậm ngùi
hát “ba mươi năm rồi không gặp, từ khi em lấy chồng…..”
Mỗi ngày những thông tin bạn bè trên mạng càng nhiều, gần như đa số đều
t́m được bạn cũ. Trang Chân phước Liêm High school giống như : “nhịp cầu
nối liền hai bờ thương mến”, nói như một bạn bên Úc là những cánh chim
lạc loài CPL nhờ những thiện chí t́m về với nhau, chớ dễ ǵ gặp giữa
mênh mông đại ngàn các hành tinh xa lạ này phải không các bác?
T́m gặp trên mạng c̣n dễ chứ nhưng “mặt nh́n mặt rơ ràng hai mặt, tay
nắm tay rơ bốn tay” c̣n phải đợi thời cơ, đôi khi ngày họp mặt cũng bị
bận rộn những chuyện riêng tư mà không đến được, lại hẹn lần sau vậy.
“Trang net nhỏ mơ làm cơn gió
Đưa ta về t́m bạn cũ trường xưa
Có anh em bạn bè trong đó
Có sân trường kể chuyện nắng mưa”.
Hồi xưa mùa hạ có “90 ngày qua chứa chan niềm thương” , c̣n bây giờ mùa
hạ là điểm hẹn đầy ư nghĩa của những gương mặt học tṛ không c̣n trẻ, và
chắc không ai nỡ vô t́nh quên đi bạn bè ngày cũ, để lạc mất nhau một lần
nữa trong cuộc đời vốn mong manh, ngắn ngủi ……..và phù phiếm. |
 |
|
 |
|
 |
Nguyễn Quư Trọng (Sep 8, 2011) |
|
|
Kỷ Niệm Xưa
Ngoại ơi ( tui thuong goi Nam Huong nhu vay )
Tui c̣n nhớ măi năm học đệ nhị, pḥng ở tầng dưới, pḥng cuối cùng sát
cầu thang gỗ, lớp có 2 soer là Soer Hương và soer Nhi( soer Nhi đeo kính
nh́n ... Thích lắm )
Hồi đó tui và Khấn ngồi bàn thứ 2, Khấn ngồi đầu bàn xong đến tui c̣n
bên nữ th́ 2 soer cũng ngồi đàu bàn thứ 2. Hôm đó tui và Khấn 2 thằng đố
nhau là mấy soer mặc áo tu như vậy có mặc quần bên trong không, tui th́
nói hổng mặc ǵ bên trong cả, Khấn nói bên trong có quần nhưng áo tu dài
hơn nên che mất, 2 thằng căi qua căi lại, cuối cùng 2 thằng cá nhau chầu
kem tại quán ông Chi giờ ra chơi. Để chứng minh ai đúng ai sai th́ hôm
đó vào giờ Anh văn của Thầy Lê Phương, vào đầu giờ Thầy khảo ngữ vựng,
soer Nhi là người Thầy gọi lên là người thứ 3, v́ 2 người trước lên bảng
họ đă viết bên trên nên khi tới soer Nhi th́ phải viết bên dưới bảng, v́
thế soer không thể đứng trên bục mà viết, mà phải đứng xuống nền nhà ma
viết, lúc đó có cây thước kẻ bảng đang để ở bàn đầu nên cu Khấn lấy cây
thước và nói : Trọng, mày xem tao vén áo tu của soer lên là mày sẽ thấy
quần ngay, chuẩn bị tiền chung độ nhe. Miệng nó nói, tay nó cầm cây
thước khẽ đưa vào bên dưới áo tu, v́ lúc đó soer đang đứng bên dưới bục
nên gần ngay chỗ cu Khấn ngồi, Hương biết không, cu Khấn dùng thước bảng
cứ từ từ vén váy soer Nhi lên, khi váy đă lên qua đôi dép vẫn chưa nh́n
thấy quần soer Nhi đâu, nó cố gắng vén cao hơn nữa, khi váy được vén cao
tới bắp chân cũng chưa thấy, nó vẫn cố vén cao hơn nữa, và khi váy bị
vén cao tới khuỷu chân th́ nh́n thấy quần, và cũng vừa lúc đó soer Nhi
chợt nhận ra ḿnh đang bị thằng nào vén váy , soer bỏ chạy về bàn ngồi
khóc, sau đó Khán nó bị phạt mấy roi v́ tội dám vén váy soer. Nghĩ lại
lúc đó 2 thằng rất hồn nhiên trong sáng, chỉ v́ muốn biết soer có mặc
quần hay khong mà nghịch dại. Rốt cục là mấy soer có mặc quần nhưng là
quần lửng thôi, nên tui bị thua nó chầu kem , nhưng rát vui v́ .... T́m
ra chân lư. C̣n nhiều lắm những kỷ niệm thời bấy giờ, nếu có dịp tui sẽ
nói Khấn nó viết lại thành những chuyện ngắn gửi lên trang web CPL cho
mọi người đọc |
 |
|
 |
|
 |
Trần Anh Tuấn (Jul 30, 2011) |
|
Ước ǵ…
Đời tôi đă nhiều bạn. Có những bạn b́nh dị tốt lành và không thiếu người
độc đáo tài danh. Nhưng chỉ có những người bạn thời niên thiếu là tôi
“thương” nhất. Mỗi khi chợt nhớ đến một người nào trong bọn, tôi bỗng
rung động với những cảm xúc bồi hồi như đột nhiên bé lại.
Không hiểu sao tự trong thâm tâm, tôi rất nể phục các bạn thời c̣n nhỏ
của tôi. Dù xưng hô “mày, tao” tự nhiên thân mật nhưng mỗi đứa bạn tôi
đều có một dáng dấp, phong độ đặc biệt nào đó để tôi ngưỡng mộ.
Như Nguyễn Văn Tác chẳng hạn. Không nhớ quen nhau vào trường hợp nào? Có
thể từ những ngày lội bộ xách cặp chung đường tới trường Vinh Sơn Liêm ở
Xóm Mới. Con đường gồ ghề quanh quẹo có khúc băng ngang qua cánh đồng
lúa nh́n xa mỏi mắt. Sáng sớm tinh mơ có bóng chú c̣ trắng lả cánh lướt
ngang trời. Tôi yêu cái dáng lừng khừng chững chạc, cặp mắt hơi xếch
chứa đầy suy nghĩ bí ẩn. Tác đă dậy tôi biết thao thức suy tư, biết bồi
hồi trước thời cuộc khi một tối nh́n nó ôm cây đàn thùng g̣ người bên
ngọn đèn dầu vàng vọt toả một thứ ánh sáng mập mờ lên trang giấy “Ca
khúc Da vàng”. Đêm đó trong một trại gia binh ngoại ô, có thằng tôi chợt
ư thức “Ôi đêm dài và cơn băo rớt, trên mảnh đất quê hương điêu tàn… Ôi
bom đạn cày trên những xác…”
Có một lần Tác bảo tôi: “Mày hay thật. Mày có tâm hồn.” Tôi hỏi và nó kể
thêm: Có lần hai thằng đi bộ lang thang, nó thấy tôi bất chợt cúi xuống
lượm cây đinh trên đường thản nhiên bỏ vào túi. Ư nó khen tôi là thằng
nhân đạo, sợ người khác vô ư đạp trúng đinh. Dĩ nhiên được thằng bạn
khen ngợi th́ tôi khoái tỉ, ngu ǵ khai ra v́ nhà tôi nghèo, đi đường
thấy cây đinh c̣n xài được th́ nhặt ngay bỏ túi.
Qua nó mà tôi quen Vơ Như Tố, nhà cũng ở trong trại gia binh tuy khác
dẫy. Nhà Tố là nơi tôi la cà không biết chán. Má của Tố là một người đàn
bà chất phác, rộng răi dễ dăi với con cháu nên tôi rất thương mến không
úy kị e dè. Trong cái sân rộng trước nhà được bao bọc bởi nhiều dẫy
trại gia binh là nơi bọn chúng tôi quần thảo với những trái banh cao su,
ḥ hét rùm trời. Có nhiều hôm cả bọn bắc ghế ngồi trước hàng hiên, đàn
hát um xùm. Tôi là thằng hả họng hát to nhất v́ căn nhà đầu dẫy có hai
chị em cô hàng xóm dễ thương. Nếu tôi nhớ không lầm th́ cô chị có tên là
Ngọc Bích, tức Bích mập.
Tố hiền lành, bị tôi át tiếng hoài mà cũng chỉ mủm mỉm cười ruồi. Bây
giờ càng nghĩ càng thấy thương. Tôi nể nó v́ cho rằng nó học giỏi và lại
có cái tướng chậm trăi thâm trầm của một nhà bác học uyên thâm. Trong
căn pḥng trước nhà nó treo trên vách một tấm bảng đen to lúc nào cũng
đầy những con toán chằng chịt nh́n rối mắt. Nhiều khi đang nói chuyện vu
vơ, Tố chợt chạy vội ra bảng đen lấy viên phấn hí hoáy viết những con số
lên bảng rồi trầm ngâm suy nghĩ. Nói thật, tôi nể thằng bạn tôi sát đất.
Nhờ Tố mà tôi lại quen Vũ Ngọc Bội, cũng người trong xóm. Tôi vẫn nhớ
cái dáng ṛm ṛm, cái miệng cười tươi kèm theo ánh mắt hấp háy rất duyên.
Bội hay chạy sang nhà Tố mỗi khi nghe có tiếng ồn ào náo nhiệt. Hoặc có
tiếng xe Honda của Kim Tôn x́nh xịch ngoài sân rộng.
C̣n những người bạn nữa như Trọng, Mẫn, Liêm…đă từng gặp mặt, vui đùa,
ca hát, rong chơi. Chúng tôi những đứa trẻ nhà nghèo t́m gặp nhau hồn
nhiên chân thật. Nào có so sánh ǵ đến giai cấp địa vị, danh vọng, quyền
lợi… Đó là cái thời trong sáng nhất mà tôi luôn trân trọng mến yêu.
Nhiều khi t́m đến nhà nhau ngồi chơi suông chẳng có ǵ quan trọng để nói
để bàn luận mà vẫn cứ phải đến nhà nhau. Bây giờ tôi đă hiểu: đó là cái
cảm giác được an b́nh, yên ổn giữa những người ḿnh gần gũi, thân cận
tin yêu.
Là bạn cùng xóm, chúng tôi lại trở thành bạn cùng một trường Chân Phước
Liêm. Càng thêm thân thêm quư. Những bạn cùng lớp của tôi cũng là những
nhân vật đầy “ấn tượng”: Tiên, Bảy, Ǵn, Cảnh, Kim Thoa, Kim Nết, Trung,
Lai, Dũng, Đạo vân vân không thể nhất thời nhớ mọi tên và càng không thể
kể hết được những kỷ niệm thú vị trong đời.
Lại c̣n những người bạn cùng trường khác lớp mà tôi luôn thân mến và
kính trọng: Chị Tô Thị Thu, Anh Trần Văn Sung, Anh Nguyễn Ngọc Quyến,
Nguyễn Kim Tuyến … Tôi nhớ những say sưa, sôi nổi của một thời đang lớn.
Những ước mơ những hoài băo vá trời của lứa tuổi ngây ngô.
Có lẽ ngày xưa khi mới lớn tôi có nhiều tật xấu lắm: Làm nổi vô lối,
chơi át bạn bè, ganh tị hơn thua nhưng bạn bè đều dễ dăi bỏ qua. Thương
cái tốt cái hay và chấp nhận thứ tha cái tồi cái dở.
Nếu được trở lại tuổi mới lớn ngày xưa, có lẽ tôi sẽ đối xử với bạn bè
một cách khác: sẽ thân ái hơn, t́m hiểu hơn, tha thứ hơn, nhường nhịn
hơn…
Ước ǵ…
Các bạn c̣n nhớ những kỷ niệm ǵ cùng bạn học chung trường, làm ơn kể ra
cho tôi nghe với. Trước khi chúng phai mờ mai một. |
 |
|
 |
|
 |
Kim Tôn (Oct 31,2009) |
|
|
Lời Thú tội muộn màng...
Em xin tự thú tội.. và chỉ những ǵ c̣n nhớ.. c̣n những ǵ không nhớ và
hỏng dám nhớ th́.. xin các Bậc Cha, Thầy Cô mở lượng Hải hà mà xí xoá..
mà Thầy Tấn lại lôi cái sổ B́a đen từ hồi năo hồi nào ra.. kẹt quá, kẹt
quá.
Lớp Lục 1 có Thầy Anh văn được cả lớp tặng biệt danh Zippo, chắc có lẽ
Thầy hay dùng bật lửa zippo, Quí vị cứ tưởng tượng Thầy bước vào lớp với
tiếng chào zippo..zippo..zippo. Tui thiệt t́nh hỏng nhớ được Thầy tên ǵ.
Lớp Ngũ 5 có Thầy Lê Đ́nh Thưởng... "Thưa Thầy ..Cô Hiệp kia cà..." Và
có thằng đă ăn cái tát nảy đom đóm.. hỏng biết nó c̣n nhớ không.. Cô
Nguyễn Thị Hiệp dạy môn toán cho Ngũ 5, cũng đă nếm mùi mắc mèo trên bàn
thầy, may mà Tui nghĩ lại thuơng cô là Cô (chứ hỏng phải Thầy) nên đă
phủi bàn đi khi ḿnh lau bảng. Tên khác thả lông mắc mèo , tui biết..
Lớp Tứ 3. Các bạn c̣n nhớ có Thầy mặc nguyên bộ quần áo lính,ủi hồ cạnh
thẳng tấp sờ cạnh chắc đứt tay,cấp bậc Đại Uư, h́nh như dạy kim văn( văn
xuôi) Thầy Thuần Nhân dạy Kiều. Thầy Đại Uư hát nhạc Lệ Đá của Trịnh Lâm
Ngân, thu vào casset đem vào lớp khoe học tṛ Tứ 3 với 3/4 là nữ sinh..
Gay mắt quá.. chắc Thầy tṛ úynh nhau mất thôi... Tui nghĩ bụng như vậy
mà hỏng nói ra miệng.. Tui kiếm được một tranh vẽ : Một chàng lùn tịt,
phải đứng trên ghế mới Hung được người đẹp. Viết câu:
Ai ơi chớ lấy chồng lùn,
Phải bắc cái ghế mới Hung...dzợ... Đại khái í là như vậy.
V́ Ông Thầy có bề ngang nhưng hơi thiếu bề cao.. Mà Ông lại có âm mưu
rinh cái Bông đẹp của Tứ 3. Đời nào.. Chỉ trừ khi Mấy đứa con trai Tui
bị ...Thiến. Tui tọng tấm tranh vào xe zeep của Thầy Đại Uư .. Thế là
Đâu vào Đấy.
Lớp 10 Dê (Tam 4) Bố Phổ và Thầy Khang chấm bài trên tờ giấy đôi của lớp
"10 DÊ" đều đều. Bố Phổ đă chẳng những không phạt mà chỉ mắng yêu, lại
c̣n dậy cho vài bước nhảy đầm nửa chứ.. Tui thích nhất Bố dạy cho cái
mẹo sắm áo tiết kiệm " Ra tiệm may một cái áo thật xịn.. và vào chợ mua
1 lố áo may sẵn (rẻ tiền hơn)" Thế là ḿnh có 1 lô áo đẹp, ai biết... hi
hi. Lớp 10 Dê c̣n có Tờ BÁO ĐỜI , Cha Hiệu Trưởng Đinh Châu Trân nói
rằng Cha sẽ giữ lại để sau này các con ra đời khi quay về thăm trường
Cha sẽ cho các con xem lại... Tố, Thiêm, và các Bạn nào được Cha gọi lên
VP Với TUI ḱ đó có dịp nào đọc lại Tờ Báo Đời năm xưa không?
Lời thú tội muộn màng...nhưng có vẫn hơn không.Lớp 11 BÊ BỐI... Các Thầy
nói chung hong có ǵ mắc.. lỗi với tụi em, hi..hi.. Tụi Học tṛ chỉ sơ
sơ dựa vào tên, dáng người, môn dạy để đặt tên...Thầy Bói Thành vừa dạy
Anh văn vừa xem chỉ tay.. cho học sinh..nữ. Mà Thầy đáng tuổi Bố nên..
hỏng có chi đụng chạm. Thầy Lê Mậu Thống c̣n được gọi là thầy Lê Mậu..
LÚI.. Mà Thầy rất To phốp pháp , lại lúc nào cũng đeo kính đen ... làm
Em nhột.Thầy Tấn dạy môn vạn vật nên được gọi là Thầy Dịch vật.. phải
hong Bội.
Tui mệt rồi xin Thầy Cô và các Bạn cho giải lao tí.
KIM TÔN
Tui xin được tiếp tục thú tội...
Cô Kim Nguyên dạy Anh văn năm Tui học Tứ 3. Một chuyện nho nhỏ mà Tui
c̣n nhớ là Cô đứng trên bục mà học phát âm tiếng.. Nam Bộ: THỊT cô cứ
thực rồi thựt.. hi hi, và vẫn..trật lất. Lúc đó Tui chưa có biết làm sao
để chỉ Cô cách phát âm .. Cho tới khi Tui học trường Sư Phạm môn Ngữ văn
,Tui đă nghiên cứu kĩ cách đặt lưỡi môi miệng để phát âm. Khi nào có dịp
gặp lại Tui sẽ hỏi Cô có cần Em giúp Cô phát âm đúng cái chữ THỊT theo
tiếng Nam Bộ hong?
Thầy giám thị Tâm trẻ, lái chiếc xe Peugeot 404 chạy từ cuối san trường
ra cổng đến gần cột cờ, Tui chơi thiệt dại, sút trái banh chính xác vào
cửa phía tài xế đùng một phát. Thầy đỏ mặt tía tai, xuống xe, Tui cứ
tưởng ḿnh bị bạt tai là cái chắc.. Thế mà sau khi thấy Tui ăn năn v́ lỡ
chơi dại và Thầy biết rằng Tui hong có ân oán ǵ với Thầy, chỉ là đá
bóng cho bật ra giống như bật tường vậy mà.. Thầy tha. Thiệt t́nh Tui
chơi dzại. Tấm ḷng của Thầy cô thật quảng đại với học tṛ...
Tui đă thú tội kha khá... Các tṛ khác , tự thú đi.. Tui xin nằm lên bàn
trước, chỗ gần sát với các Thầy Cô. Ai thú tội càng trễ càng nằm xa..
Thầy cô đập một roi th́ Em nào càng xa tức là ở ngọn roi th́ có mà ..
tha hồ bôi dầu cho tan máu bầm hi hi...
Tui xin hiến kế.Nếu thầy Thành úynh th́ không lo lắm, cứ chọn cây roi
nào bự cỡ cái cột, Thầy rinh hỏng nổi th́ lấy đâu mà bị đ̣n. Thầy Tấn
úynh ư hả.. dễ thôi, ḿnh chạy ra đứng sau lưng cô Doăn, thầy úynh ḿnh
mà lỡ trúng vào Cô th́.. hi hi..hỏng biết Ai sẽ bị đ̣n..hà..hà...C̣n nếu
là Cô Kim Nguyên úynh ḿnh.. càng hỏng sợ.. tin Tui đi, cứ Cô quất 1 roi,
ḿnh cứ khóc bù lu,bù loa, Tui bảo đảm mới các bạn, Ḿnh rơi 1 giọt nước
mắt.. Cô sẽ rơi 2 giọt v́ thuơng học tṛ..Tui biết tấm ḷng của Cô lắm
mà. và dĩ nhiên cô sẽ tha ngay.. hỏng tin Bạn cứ đưa roi cho Cô quất thử..
Nhưng Nếu là cha Lucky Luke th́ cẩn thận nhá.. Sách có chữ rằng.. Bất
Viễn Lự tắc hữu cận ưu, tạm diễn nôm: Không có Cha Lự th́ cái u.. đầu..
sẽ đến.. gần. Mừng Cha c̣n tráng kiện mà cũng ngán Cha úynh .. chắc ê
mông lắm lắm đa.
Thôi, Các bằng hữu trước sau, ra mà đầu thú đi.. để được hưởng sự khoan
hồng.. Ai ngoan cố có mà chạy đàn giời với toà án luơng tâm.
Nay Thú.
Học Tṛ Cũ CPL, KIM TÔN |
 |
|
 |
|
 |
Tường Vân (Oct 14,2009) |
|
|
Tổng cộng 44 năm
Ngày xửa ngày xưa, thời mà mặc quần rách đũng chưa biết mắc cở, Bố cho
Tv về học trường học gần nhà, Tv học lớp nh́, giờ ra chơi Tv không thích
chơi c̣ c̣, đánh banh, đánh đũa như tụi con gái mà chỉ thích đứng dựa
cửa lớp ngó người ta chạy qua chạy lại.
Giữa sân trường có ô đất h́nh chữ nhật, tụi con trai hay chơi ở đó,
Trong đám đó, có thắng nhóc, nó đen như mọi, nó phá quá chừng chừng, như
con nhà Tôn Ngô Không chẳng khác tí nào. Nó chơi tṛ chơi ǵ cũng luôn
luôn thắng, chẳng bao giờ chịu thua, một hôm, nó chơi với bạn, nó lấy
le, nh́n Tv nó cười, lúc nh́n xuống nó bị thua, nó mặc cở, nó không chịu
thua, nó không chịu bị phạt nên tụi nó đánh nhau.
Kết quả mấy thằng đều bị kêu lên văn pḥng, chẳng hiểu nó có bị đét roi
nào của thầy Hội Hiệu Trưởng không, sau khi hỏi rơ nguyên do, hai cô
giáo căi nhau. cô Bông, cô giáo nó đ̣i phạt Tv quỳ gối trước cửa văn
pḥng về tôi nh́n tụi con trai, nên tụi nó đánh nhau. Cô Mùi Cô Giáo Tv
rầt hiền, cô nói Tv đứng ở cửa lớp của ḿnh, không quấy rầy ai không có
tội ǵ hết. Chẳng hiểu cô Bông nói ǵ, Cô Mùi về lớp khóc, cô nói Tv lên
gặp thầy Hiệu Trưởng tùy thấy sử lư. Tv lên văn pḥng mà không biết ly
do ǵ, cho vừa ḷng cô Bông thầy nói Tv ra cửa văn pḥng đứng một lát
rồi về lớp, từ giờ, giờ ra chơi con đi chơi với mấy đứa con gái đừng
nh́n bọn con trai tụi nó sẽ đánh nhau.
Thời đó Tv không hiểu tại sao ḿnh nh́n bọn con trai, tụi nó vui đùa lại
khiến tụi nó lại đánh nhau? Cô giáo hỏi tại sao Tv không đi chơi với bọn
con gái. cô không hiểu trong 1 năm Tv bị đổi 3 trường, Tv chưa t́m ra
bạn mới, nên chỗ đứng cửa lớp nh́n người ta chơi tṛ chơi là thích nhất.
Tới cuối năm, nó được lănh phần thưởng, lúc gọi nó lên Tv mới biết nó
học lớp nhất, nó nh́n Tv nó kên, Tv cười, v́ Tv biết hôm đó cười không
bị phạt. Tv không bao giờ quên cái thằng nhỏ đă làm Tv bị phạt đứng cửa
văn pḥng Hiệu Trưởng 1 tuần, cho tới bây giờ Tv vẫn không hiểu tại sao
ḿnh bị phạt, luật ǵ, sách nào?.......Tv không bao giờ quên ánh mắt nó
thật vui khi nó thấy Tv nh́n thấy nó thắng.......
7 năm sau t́nh cờ, Tv cũng thấy bộ mặt quen quen không nhớ ḿnh đă gặp ở
đâu, nhưng ánh mắt sao giống quá có lẽ người giống người, mỗi khi người
đó nh́n Tv cười, Tv cứ ngỡ thằng nhỏ năm xưa, Tv cố lắc đầu, tự nhủ đó
chỉ là sự ám ảnh thôi.
37 năm sau cám ơn Thúy Kiều đă giúp Tv t́m ra thằng nhỏ trường Nguyễn
Thái Học, đă làm Tv bị phạt về tội lỡ cười với nó. Và bây giờ Tv đă hiểu
tại saoTv không thể quên được ánh mắt của người bên gốc phượng v́ ánh
mắt thằng đó đă in xâu trong tiềm thức của Tv tự ngày nào.
Tv. |
 |
|
 |
|
 |
Thư Hoàng Thanh Tùng (Jan 1, 2009) |
Chúa là tất cả, ta là cát bụi
Tôi tên là Hoàng thanh Tùng hiện dang sống ở MN ( Minesota) đă bị
mắc bệnh ung thư phổi giai đoạn 4, nghe tin này người tôi bàng hoàng
giờ N tới rồi duyên nợ đến đây là hết ,thôi hăy chuẩn bị
Amen, con xin vâng !
V́ tôi là người Công giáo nên lúc nào cũng cầu nguyện lên Thiên
Chúa xin Chúa quan pḥng những chuỗi ngày c̣n lại để sống vui với
gia đ́nh bé nhỏ va` các bạn bè thân thương. Sự việc xẩy ra hơi dài
ḍng, v́ tôi muốn bỏ hút thuốc lá sau bao phen tốn tiền nói đúng ra
không có nghị lưc, để xa điếu thuốc. Đă hút thuốc lúc 18 tuổi trong
trường TSQ lúc đó mới đậu xong tú tài, muốn tỏ ra là người lớn phải
oai phong ... Nay đă 55 tuổi, làm ở một hăng mỹ làm khuôn bao b́ hộp
giấy, một ḿnh một ca, vừa làm cu ly, vừa phải nghe khách hàng
order, vừa làm supervisor cho ca thứ nh́. Làm như vậy là 7 năm,
buổi tối, một ḿnh làm một ngựa, chẳng có boss lại cô đơn làm một
ḿnh, chỉ có điếu thuốc mới là bạn tri kỷ lúc suy nghĩ vớ vẩn trong
cuộc sống hằng ngày...(ở Mỹ .một ḿnh một ca là illegal)... Biết vậy
nhưng không được, đi học college 2 năm nhưng bây giờ tiền lương cao,
thôi an phận vậy...
Vào dầu năm 08, bao nhiêu phen cầu nguyện Mẹ Maria xin cho con
bỏ thuốc lá, th́ mẹ khuyên nào là "đọc kinh Kính mừng khi cơn nghiền
lên" cũng aphê được 2 tuần, rồi đâu lại vào đó. Rồi lại cầu nguyện
nữa sau vài tháng ph́ phèo, lại xin me Maria cho con bỏ thuốc, "khi
nào con nghiền th́ hăy ca một bản thánh ca th́ sẽ qua cơn nghiền,"
ca đâu được 2 tuần, lại hút lại, nghị lực lại không có, lại ph́ phèo
một phen khá dài. Cuối cùng thấy lần này phải quyết tâm, lại chạy
đến mẹ Maria cầu xin. Kỳ này th́ thấy hơi lạ, chắc mẹ Maria
đổi chiến thuật để trị thằng liều mạng, nên cho ḿnh ho, mà ho kỳ
này hơi lạ, ho mà như ḿnh đang thổi sáo. Rồi tôi lại mua
thuốc hút, nhưng kỳ này th́ hút không vào nữa. Chà, kỳ này vô mánh
rồi nghe. Thế là bỏ thuốc, v́ hút không được nên mới bỏ được. Th́ có
một đêm đang làm, tôi ho ra máu v́ tôi đă bị bệnh suyễn từ hồi nhỏ,
hỏi bạn bè khi dùng quá dose sẽ bị ho ra máu, tôi tin là như vậy.
Nhưng vẫn tiếp tục ra máu, tôi vẫn dấu vợ con. Nhưng đến đầu
tháng 11 khi khám bệnh tổng quát, lần đầu tiên đi checkup ở Mỹ. Sau
14 năm sống ở Mỹ mặc dầu vẫn mua insurance đầy đủ, nhưng khi khám
bác sĩ th́ ḿnh khai cái ǵ, họ cho ḿnh thuốc đó. Lúc đó vợ con mới
biết ḿnh ho ra máu, ḿnh xin Bác sĩ cho chụp X-Ray. Yêu cầu là cho
ngay vào pḥng chụp, r lúc nh́n vào màn ảnh th́ tôi thấy đen thui.
Chết rồi! lao nặng rồi! Ra ngoài ngồi đợi khoảng 10 phút, bà
Bác Sĩ trở ra chỉ hỏi: "mày có hút thuốc phải không?" Tôi bèn
thú thật tôi đă hút 40 năm, bà lắc đầu, "tôi phải đưa anh đi
PT scan." Sau đó hẹn Bác Sĩ chuyên môn về Lung, rồi test lao, không
có, và coi DVD vê` PT Scan của tôi. Bác sĩ phán một câu: "anh
chỉ c̣n 6 tháng nữa thôi." Nghe tới đó tôi như tử tù sắp lên
đoạn lầu đài! Tinh thần ra sao chắc các bạn có thể cảm nhận
được. Không thuốc men, độ 9 ngày, được đưa sang Bác Sĩ
Chemotherapy, bà này là người Ấn nên đối xử rất tốt. Bà nói
liền, đừng nên bi quan, rất nhiều người được khỏi bệnh thời kỳ 4,
Don't worry, be happy. Sau khi coi hồ sơ bệng lư, th́ có large
cancer ở hai cuống phổ, cancer nó đă đi vào xương, và nó đă đi vào
gan, tôi phải chuyển anh đi scan cái đầu v́ tôi nghĩ là nó có thể
lên đó rồi; và khi có kết quả tôi đă bị lên trên đầu rồi! bà Bác Sĩ
người Ấn nói lại: Don't worry! Làm tôi một phen rối beng trong tư
tưởng. Không dám chia sẻ với ai chỉ một vài bạn thân. Sau khi đi
radiationtherapy được 5 lần, tôi đă lấy lại b́nh yên trong tâm hồn.
Một người bạn thân của tôi ở IOWA, cả hai vợ chồng và đứa con trai
lên tôi, thấy tôi như con gà mắc giây thung, và có nói Niên trưởng
Cang hỏi thăm và muốn cho các anh em VB, và TSQ biết tin mới nhờ
Niên trưởng Bích (Pháp) nhắn trên diễn đàng 4027và 4437, Tôi thật là
cám ơn các khích lệ của các NT và các bạn. Chính v́ lời khích lệ,
tôi đă đổi lại lối tư duy là ḿnh cần phải sống. Rồi tiếp tục
cầu nguyện phó dâng hồn xác của con cho "Lạy Chúa Giêsu, mẹ Maria,
thánh cả Giuse xin cầu cho con trong giờ lâm tử. Amen !"
Và hằng đêm tôi vẫn đọc kinh Ḷng thương xót Chúa và tràng hạt
mân côi ,thật là điều kỳ diệu. Tôi đă được bao nhiêu phép lạ,
từ lúc xin mẹ Maria cho con bỏ thuốc lá (ai đă từng hút thuốc khó bỏ
lắm). Mới chemo lần thứ tư, là tôi nằm mơ thấy một vị mặc áo
trắng bên cạnh một ông Cha mà tôi nh́n tôi chưa hề gặp hai vị này,
ngài nói: "Tôi đến đây để chữa cho con" Tôi nghe thấy trong
người hai khối U lớn ở hai cuống phổi kêu bực bực và từ đó tôi thở
thông hơn, thật là diều kỳ lạ. Tôi lại tiếp tục tập thở theo
cách thở của đạo Phật môn thiền và khí công, càng này càng thở sâu
hơn theo thời gian từ 1/2 tiếng dần dần lên được 45 phút. Lại
một đêm một người áo trắng lại xuất hiện dùng computer của Ổng đưa
đĩa DVD về Chemo lên, bấm những small cell cancer mọi nơi
trong dish rồi Delete đi như trong khoa học ảo tưởng. Ngài bảo:
"C̣n ít nữa, phải chữa thêm một lần nữa." Ngài vừa đi th́ tôi tỉnh
dậy liền Tôi cảm thấy phổi khác lạ và cảm thấy trống rỗng, v́ Ổng
delete hết những small cell. Tôi nguyện với Chúa: nếu Chúa
muốn con ở lại để rao tin mừng Ḷng Chúa thương xót cầu cho các linh
hồn ly giáo và các linh hồn nguội lạnh, con xin tuân theo ư Cha. Từ
đó tôi siêng cầu nguyện hơn và năng tập thở nhiều hơn. Các bạn
cũng biết khi Chemo nó vào trong phổi để chữa trị th́ những lỗ hổng
của tế bào ung thư bị diệt để lại trong phổi sẽ rất đau đớn, như các
bạn mới hít đất lần đầu tiên, đau không tả được, từng cơn từng cơn.
Nhiều lúc đau quá chỉ c̣n cách chạy đến Cha cầu nguyện: "lạy Cha xin
Cha cất chén đắng này cho con, nhưng đừng theo ư con, nhưng theo ư
cha" Tôi thấy tôi hỗn láo quá, nhưng đau quá các bạn ạ... thông cảm...
thông cảm. Rồi ban đêm đau lắm, phần th́ quá đau phần buồn ngủ, tôi
dùng chuỗi tràng hạt xoa lên ngực chỗ đau th́ cơn đau dịu lại và hết đau.
Đó là ơn Chúa đă ban cho tôi .
Nay sau hai lần Chemotherapy và 15 lần Radiationthearaphy và
có kết quả đợt 1, tôi vẫn cầu nguyện trong kinh hằng ngày Ḷng Chúa
thương xót. Tôi xin chia sẻ niềm hân hoan cứu độ cả ḷng Chúa thương
xót, các bạn hăy sốt sắng cầu nguyện trong bổn kinh của Ánh sáng tin
mừng do ḍng Chúa cứu thế truyền bảo.
Nguyện xin Chúa sẽ chữa lành cho những ai tin vào Ngài. Chúa
là tất cả, ta là cát bui.
Thân chào các bạn.
Tùng A29
|
 |
|
 |
|
 |
Thư Anh Đào
(Sep 6, 2008) |
Nhớ Bố
Chị Xuân ơi,
Chị hăy cẩn thận nhe, ở tuổi này xương cốt ḿnh không phải như xưa... lỡ
té hoặc trật tay chân th́ dễ bị thương trầm trọng và lâu lành lắm đó.
Không hiểu sao dạo này, cứ mỗi lần đọc thư của chị Xuân, em thấy nhớ bố
của em quá và dễ... cảm thấy tủi thân. Chị Xuân à, kỷ niệm của em với bố,
không phải là em nghe mẹ kể lại đâu, em nhớ rất rơ về những kỷ
niệm em đă có với bố dù rằng thủa đó em c̣n ít tuổi. Gia đ́nh có 6
anh chị em, Mẹ thương tất cả các con như nhau và chia t́nh thương đồng
đều, riêng bố, bố vẫn là người cưng em nhất… v́ bé Đào là con gái út
cưng của bố mà.
Nhà em có hai tầng, em thích ngủ ở căn gác tầng
trên. Mỗi sáng sớm, bố đánh thức em dậy, rửa mặt cho em bằng chiếc
khăn nóng ấm thơm phức mùi dầu xanh (em rất thích
mùi dầu xanh
con ó nên bố pha vào nước một vài giọt cho thơm!), nhét vào tay em ổ
bánh ḿ kẹp chả lụa (em mê ăn bánh ḿ!). Sau đó bố cơng em
xuống từ căn gác, lấy cặp vở, đợi em ăn xong rồi lại cơng em từ nhà đến
trường, em nhớ lúc đó chúng bạn cười và chọc ghẹo em ghê lắm, nói đă
già đầu c̣n để bố cơng long nhong ngoài phố... Khi lớn hơn một
chút, bố mua cho em chiếc xe đạp be bé xinh xinh để tiện em tự đạp
đi học. Nhớ thủa đó em rất mê đọc truyện, vào một buổi chiều em đạp đến
chỗ cho mướn truyện, mải mê t́m truyện em vô ư để người khác lấy mất xe.
Về đến nhà khóc hu hu, bố thương quá sợ con gái ngày hôm sau không có xe
đi học, nên đă qua nhà bác Các cầu cạnh và mượn đỡ chiếc xe đạp của con
gái bác... Chị Xuân có tưởng tượng được rằng, qua ngày hôm sau em lại
trở lại chỗ mượn truyện, để t́m lại những cuốn sách đă chọn được ngày
hôm trước, và một lần nữa... em lại làm mất luôn chiếc xe đạp của bác
Các!!! Thế mà bố cũng không nỡ la em, chỉ dịu dàng nói: "Sao vậy con, để
bố mua sẵn ổ khóa lần sau nhớ khóa xe lại nghe con." Chị Xuân ơi, em
thấy thương bố quá, thương nhất là khi bố em hạ ḿnh lúm khúm xin lỗi
bác Các, và ngay ngày hôm sau vội vă mua liền một chiếc xe khác để đền.
Em mê ăn trứng cá, nhà ông Bẩy ở đầu ngơ có cây trứng cá
rất
to, em và chúng bạn ngày nào cũng đến viếng thăm, những trái trứng cá ở
cành thấp đă bị chúng em hái sạch, v́ thế có một ngày em bèn lệ khệ
khiêng cái cầu thang to đùng của ông Bẩy để ở góc vườn, dựng vào thân
cây để trèo lên hái trái ở tuốt cành trên... trượt chân, em bị té ngược
xuống từ đỉnh cao, chiếc cầu thang cũng ập rớt theo và giáng xuống đầu
em. Em đau đến độ ngất đi... trong cơn tỉnh mê em thấy
thương bố quá... tự lúc nào, bố đă bế xốc em lên, áo sơ mi
nhuộm đẫm máu đỏ... tất tả ngược xuôi t́m cho được mấy người y tá gần
nhà để t́m cách cầm máu cho em, ngay sau đó đưa em tới bịnh viện... v́
mấy trái trứng cá mà em đă bị khâu 9 mũi kim... em bây giờ có một cái
sẹo lớn trên trán... Những tháng ngày sống ngắn ngủi bên bố, măi măi vĩnh viễn em không bao giờ quên... Cho đến giờ mỗi
sáng sớm thức dậy rửa mặt, thấy vết sẹo
dù đă phai nhạt em lại nghĩ đến bố,
bố lúc nào cũng hiện diện bên em chị Xuân ạ....
Giờ đọc lá thư chị Xuân nhắc nhở về người cha, em đă bật khóc
một cách ngon lành... thương cho ḿnh... thương cho cha vắn số...
thương cho mẹ ṃn mỏi bao năm trong cô đơn… viết đến đây em lại muốn
khóc nữa rồi...
Chị Xuân ơi, em rất hân hạnh được chị xem như một đứa em gái. Riêng em,
em cũng rất trân quư chị Thập và chị Xuân. Cả 2 chị đều có trái tim rất
nhân hậu, độ lượng và dễ thương, em mong mỏi t́nh cảm chị em ḿnh giành
cho nhau luôn măi vững bền như thế.
Không cần biết chị Xuân và anh Hoài nói ǵ về những ổ bánh ḿ, em vẫn
c̣n mê ăn bánh ḿ, bánh ḿ của 9 sandwiches vẫn là ngon nhất
không ai bằng. Giá nào th́ cũng phải dậy cho em công thức làm bánh ḿ
của anh chị đó nhé.
Wow! Em không ngờ em lại có thể gơ được một lá thư dài đến thế này, cám
ơn 2 chị đă bỏ thời giờ để đọc thư của em nhe. Take care. Em Đào. |
 |
|
 |
|
Ước Nguyện
Tôi đă đến Orange County nhiều lần,
nhưng chưa lần nào tôi hồi hộp ngổn ngang như lần này. Từ khi ngày giờ
họp mặt được ổn định thông báo trên trang web, cái cảm giác vui buồn, lo
âu lẫn lộn, gây khó chịu trong tôi.
Tôi không thể mường tượng được quang cảnh buổi họp diễn ra như thế nào,
có những ai, sắp xếp làm sao cho linh động, để gây hứng khởi tinh thần
của Chân Phước Liêm Hải Ngoại, cũng như ở quê nhà.
Sau nhiều lần, hết phone rồi email đi email lại, chuyện
ǵ phải tiến hành đă đến. Tôi đến tham dự với tính cách theo truyền
thống của đàn anh, hướng dẫn lại cho đàn em. Tôi đă từng được cha hiệu
trưởng Nguyễn Triền Miên, cũng như các bạn ưu ái, bầu tôi lên làm con
chim đầu đàn. Bây giờ chim đă mỏi cánh bay, và hôm nay tôi trở về để nối
lại nhựng ṿng tay Chân Phước Liêm thân ái.
Thật tiếc, có những bạn v́ bận bịu gia đ́nh, công việc,
hay ở xa không tiện đến; nhưng buổi họp đă thành công quá bất ngờ. Cái
cảm giác hứng khởi của buổi họp mặt 30 năm về trước như sống lại trong
tôi. Người đă ngồi đối diện với tôi trong phiên họp đầu tiên của ban
chấp ành, cũng là người đang ngồi đối diện với tôi hôm nay. Cũng đôi mắt
tinh anh ấy, khuôn mặt âu yếm ấy, nhưng bây giờ... trông già dặn, dạn dĩ
hơn xưa. Ba mươi năm rồi c̣n ǵ, vận nước c̣n đổi thay, th́ nói ǵ đến
kiếp sống con người.
Tôi đă may mắn được gặp lại những người bạn lớp nhỏ,
cũng như các bạn cùng lớp khi xưa. Chúng tôi ngỡ ngàng, chẳng nhận ra
nhau, v́ ai trông cũng khác lạ, khác lạ đến không ngờ. Sau 30 năm, v́ số
phận nghiệt ngă của đất nước. chúng ta đă lạc mất nhau, thật không ǵ
quư hơn khi hạnh ngộ.
Buổi hop mặt diễn ra trong không khí đầm ấm, thân mật,
nhưng không kém phần trang trọng. Sau khi trưởng nhóm Thập ngỏ lời khai
mạc, mọi người thay phiên nhau, tự giới thiệu và phát biểu ư kiến của
ḿnh. Thật cảm động khi cái tên Chân Phước Liêm, tên các cha yêu quư,
các thầy cô, bè bạn đă được lưu luyến nhắc đi nhắc lại nhiều lần, trong
những mẩu truyện ngắn của kỷ niệm xa xưa.
Thật cảm động và vui mừng với sự tham dự của các
bạn trẻ đầy tài năng và nhiệt huyết. Niềm hân hoan, hy vọng tràn trề đổ
xuống tim tôi. Nh́n Anh Đào, Chính, Minh, Hậu... tôi vững tin rằng, nhóm
Chân Phước Liêm Hải Ngoại đang và sẽ được xây đắp bằng lớp trẻ hăng hái,
tự tin, không quản ngại thời giờ, đă đến đóng góp cho ngày hôm nay hoàn
mỹ. V́ lư do sức khỏe, Bộ không thể đến tham dự, nên chúng tôi kéo nhau
đến thăm anh. Bộ cũng hăng hái đóng góp chẳng kém thua ai. Xin Ơn Trên
phù hộ cho các bạn luôn vui khỏe, sáng suốt trên bước đường tương lai và
giúp xây dựng Nhóm ngày một hoàn hảo hơn.
Trưa hôm sau, trên đường ra phi trường trở về bắc Cali,
ḷng tôi trĩu nặng lưu luyến, bước không nỡ rời. Tôi muốn... tôi muốn
nán lại, tôi muốn níu kéo thời gian dừng lại. Tôi đang ngụp lặn trong
cảm xúc. Thời gian quả như có những quyền phép kỳ diệu của nó. Sự chuyển
biến cả nội tại và ngoại vi giúp tôi khám phá ra những ǵ c̣n lại, nơi
trái tim của chính ḿnh. Tạ ơn em, tạ ơn các bạn, đă đưa tôi về sống lại
những phút giây êm ấm của rhời thư sinh hoa mộng, giấy trắng mực xanh.
Chúng ta đă thay đổi nhiều. Có phải chăng đó là
sự thay đổi tất yếu để con người có thể tồn tại, và thích ứng với đổi
thay của thời thế! Những đổi thay bất ngờ, những oan khiên chồng chất,
đă sửng sốt chúng ta! Cuộc sống mới đă cuốn hút, đă làm mờ nhạt, tan
biến đi kư ức! Xin tạ ơn Trời đă cho chúng ta cơ hội này, để có thể nh́n
lại nhau lần nữa!
Dù chân trời góc bể nào, tôi cũng hy vọng, ṿng
tay thân ái Chân Phước Liêm vẫn được xiết chặt, để chia xẻ những vui
buồn. Hăy bảo tồn lấy nó, hăy nâng niu ǵn giữ nó, để ít ra trong cuộc
sống tha hương, khi sóng gió nổi lên trong đời, hăy c̣n có một nơi chốn
cho ta t́m lại sự êm ái, dịu dàng, an ủi của tâm hồn.
Thân ái,
California, ngày 5 tháng 6 năm 2002
CPL Đào Văn Tiến |
 |
|
 |
|
Các bạn CPL thân mến,
Buổi họp mặt ngày 25 tháng 5, 2002 vừa qua là buổi họp
đầu tiên sau 27 năm xa cách quê hương, và đúng 30 năm chúng ḿnh
chưa một lần gặp lại nhau sau khi từ giă mái trường thân yêu để mỗi
người mỗi ngả. Đường đời dù chông gai vạn nẻo, nhưng những khuôn mặt
thân yêu của thời ngây thơ, khờ dại vẫn ghi khắc trong tiềm thức của
tôi.
Sau 30 năm xa cách, qua bao thử thách cạm bẫy cuộc đời được đánh dấu
bằng những vết nhăn trên khuôn mặt, trên mái tóc, trên tấm h́nh hài
của sự đổi thay, nhưng tất cả chúng ḿnh có ai quên ai đâu.
Trong buổi họp mặt, nh́n nhau ngỡ ngàng, muốn nói muôn
ngàn câu tŕu mến, muốn nói thật nhiều, nhưng nói ǵ đây? Những lời
nói như ngượng ngập ở đầu môi, nói ǵ cho đẹp ḷng nhau? Những h́nh
ảnh từng chập chờn trong quá khứ bỗng hiện về. Tôi nghe tên Anh Đào,
cái tên xa lạ, quá xa lạ, nhưng sao nghe chừng thân mến. Bóng dáng
cô Anh Đào xinh xắn liến thoắng ngày nào, thoáng lướt qua khung cửa
lớp học làm bừng tỉnh tiềm thức tôi. Hồn tôi như đang hiện về để
nuối tiếc dĩ văng xa xưa, thuở tôi vẫn yên lành, ngoan ngoăn, khoanh
tay ngồi trong lớp, tiếng thầy giáo giảng bài nhịp nhàng đều đặn bên
tai, mắt tôi lơ đăng nh́n ra khung cửa. Cũng mùa này, h́nh như cũng
khoảng hôm nay, tôi hay lắng nghe tiếng ve sầu rên rỉ như nhạc đệm
cho tiếng giảng bài. Những bài học khó, nuốt hoài không nhớ, những
động từ bất quy tắc, những hàm số ḷng ṿng, những công thức hóa học
lủng củng vô t́nh không cảm giác, và những bài thơ êm như ḍng suối,
đọc một lần nhớ măi không quên.
Nh́n Chính, tôi nhớ ra rồi! Cậu học tṛ ngày nào thoáng
qua mặt tôi. Đôi khi Chính nh́n tôi cười, tôi cũng cười lại. Ngày
xưa Chính là học tṛ, bây giờ đă là ông Chính, chững chạc, lịch sự;
nếu gặp ngoài đường, không nhận ra có lẽ tôi và Chính sẽ chào nhau "thưa
ông..." hay "thưa bà..." Nhưng tôi không thể quên khuôn mặt tươi tắn,
hóm hỉnh ngày xưa của Chính.
Tôi gặp lại những người tôi tưởng chừng không bao giờ
gặp lại. Tưởng đă quên, nhưng vẫn nhớ. Tưởng đă chôn sâu nhưng h́nh
bóng vẫn hiện về, như mới ngày hôm qua, cũng như mọi ngày tôi hay
chọn một bóng mát nào đó để nh́n mọi người qua lại. Có những lần tôi
đă vô t́nh bắt gặp những đôi mắt nh́n tôi không chớp. Tôi cười, họ
cũng cười, rồi bẽn lẽn cùng nh́n đi hướng khác. Lúc đó, tôi biết cả
hai cùng mang một tâm trạng thích thú, như vừa khám phá, như vừa t́m
thấy những tia nắng sưởi ấm tâm hồn ḿnh.
Lần cuối tôi trở lại trường là ngày xem kết quả cuộc
thi. Tôi t́m đến trường với hy vọng may ra gặp lại bạn cũ, nhưng
chẳng gặp ai cả. Sân trường vắng ngắt. Các khuôn mặt cũ tự nhiên
biến mất. Chỉ ḿnh tôi thơ thẩn lang thang. Tôi thấy tiếc những
chuỗi ngày thơ mộng đă qua. Nhưng đường đời vạn nẻo, đâu biết ai sẽ
chờ đợi ai... và ai sẽ nhớ ai...
Sau gần 30 năm lưu lạc xa quê, chúng ta cũng bị cuốn
theo cơn lốc chiến tranh, sống trong hăi hùng lẫn bàng hoàng của cơn
ác mộng. Tôi không muốn trách ai, mà cũng chẳng biết trách ai, chỉ
thương cho thân phận dân tộc nhược tiểu của ḿnh. Tôi sống đời lưu
vong đă quá lâu, chưa một lần trở lại thăm nhà. Chẳng phải tôi không
muốn về, nhưng tôi sợ nh́n thấy những h́nh ảnh dầy xéo tim tôi. Có
những cơn mơ chập chờn của những đêm mất ngủ, tôi tỉnh dậy bước đi
hụt hẫng, t́m một xó tối nào dấu mặt khóc tủi hờn.
Tôi chẳng làm ǵ được. Đôi khi tôi bắt gặp tôi sống như
một cái xác không hồn. Gia đ́nh và công việc kéo tôi về thực tế,
nhưng những lúc vô t́nh, tôi bắt gặp tôi vẫn chỉ là một bóng ma trên
đất khách. Đôi khi tôi tưởng tượng tôi như loài ốc mượn hồn, năm dài
trên cát, lắng nghe tiếng sóng vỗ, ngân nga tiếng hát nhờ gió đưa vè
bên kia bờ Thái B́nh Dương ru ngủ những linh hồn tôi yêu mến...
vương vấn đâu đây...
Trần Đặng Hải Hồ |
 |
|
 |
|
 |
Thư
Nguyễn Ngọc Quyến: Cuộc Sống Ở Nhật
April 01, 2004 |
Chị Thập thân mến!
Quyến không thể ngờ được có ngày lại trở về được với
hội cựu học sinh CPL như thế này, từ hôm khám phá ra trang web của Hội
tới nay, ngày nào Quyến cũng phải mở nó ra và rất là vui thú khi đọc
từng trang và hồi tưởng lại những kỷ niệm thuở nào. Chắc chị c̣n nhớ
ngày họp mặt đầu tiên tại văn pḥng mới của Hội Ái Hữu, ban đại diện
chúng ta đă treo biểu ngữ trước văn pḥng của Hội: "Ở đời có ba cái quư,
một là sách cũ, hai là rượu cũ, ba là bạn cũ, nhưng bạn cũ vẫ quư hơn cả".
V́ thế Quyến rất hoan nghênh , cám ơn chị và anh Tiến cùng một số bạn đă
bớt th́ giờ quư báu cũng như tiền bạc trong việc xây dựng lại hội sau 30
năm gián đoạn.
Chị và gia đ́nh có khỏe không? nơi tiểu bang chị ở có
đông người Việt không? cuộc sống ở nơi đó ra sao? Bên Mỹ cộng đồng người
Việt đông nên chắc vui lắm phải không chị? Gia đ́nh Quyến ở cách xa
thành phố Tokyo khoảng 60km, chung quanh rất ít người Việt, bạn bè gặp
nhau rất hiếm, những bạn thân quen th́ ở xa, một năm chỉ một vài lần cơ
hội gặp gỡ trao đổi tâm sự.
Đúng như người bạn chị nói chuyện, ở Nhật tất cả mọi
thứ đều mắc mỏ, cuộc sống ở xứ này nó đ̣i hỏi mọi người đều phải nổ lực
cố gắng, một tinh thần nhẫn nại và chịu đựng bền bỉ th́ mới hy vọng sống
c̣n, vươn lên được. Dù xứ này ḥa b́nh hơn nửa thế kỷ, nhưng cuộc sống
con người xứ này luôn luôn bị đe dọa bởi những tai họa thiên nhiên xẩy
đến như động đất, băo lụt...
Về nền giáo dục th́ cũng như các nước khác, cưỡng bách
giáo dục phổ thông hết cấp 2, sau đó học sinh thi lên cấp 3 bậc phổ
thông hoặc theo chuyên môn. Như cháu Việt Huy đang học lớp 10 th́ cho đi
sang Úc du học, để chủ yếu học thêm một ngoại ngữ Anh nữa, hầu sau này
có hướng tương lai hơn. Gia đ́nh Quyến cũng muốn cho cháu sang Mỹ học
nhiều lắm, nhưng bên Mỹ không có ai thân nhân nên lo sợ. Gửi cháu sang
Úc học v́ Quyến có bà cô ruột và các em họ ở bên đó. Trường cháu học ở
tiểu bang Sydney, ở trọ nhà của cô giáo người Úc gốc Ấn độ, được sự chăm
sóc của gia đ́nh cô giáo và cũng gần nhà bà cô vàcác em họ nên Quyến rất
yên tâm.
Sau đây là vài nét về Quyến để chị cho vào trang web
của hội
Nguyễn Ngọc Quyến
Sinh ngày 18-1-1951 tại Hà đông (Bắc Việt)
Học niên khóa 1964-1972
Quyến cám ơn chị đă có lời mời họp tổng hội trong kỳ
tháng 7 tới này, nhưng Quyến xin lổi chị và các bạn để một dịp khác vậy
nha! V́ trong năm nay dự định của Quyến có lẽ sang Úc để xem t́nh h́nh
của cháu Việt huy bên đó học hành thế nào để chuăn bị cho cháu thi vào
đaị học năm tới
Chị cho Quyến gửi lời thăm và chúc an lành đến toàn gia, cũng gửi lời
thăm đến tất cả các bạn trong hội.
Thân mến,
Ngọc Quyến.
 |
| Trang "Hinh
Anh Nguyen Ngoc Quyen" |
 |
|
Click on Picture |
|
|
|
 |
|
 |
|
 |
Thư
Lệ Thanh |
Cảm Nghĩ về Buổi Họp Mặt
Cựu Học Sinh Chân Phước Liêm Hải Ngoại
Nghe thật lông lẫy và trịnh
trọng trong danh từ, song thật ra ở xứ ngoại quốc này, họp mặt được
nhau đầy đủ và hàm ư th́ khó mà thực hiện. Tuy nhiên trong tinh thần
vẫn c̣n bất khuất của một thời vang bóng và cũng đầy nhiệt huyết của
nhóm thực hiện, mà điển h́nh là học sinh kỳ cựu Nguyễn Thị Thập đă
cố gắng t́m ṭi và hy sinh thời gian để tái lập được hội cựu học
sinh Chân Phước Liêm ngày nào. V́ thế trên mạng lưới hôm nay được
một số h́nh ảnh đă xa rồi mà gần gũi từ bốn phương trời Việt Nam, Úc,
Gia nả đại, Pháp, Nhật, Mỹ đă quy tụ về một mối... Tuy chưa làm được
việc ǵ to tát, nhưng mỗi năm cũng t́m thấy được vài khuôn mặt thân
quen, gặp nhau trao đổi, thăm hỏi, ăn uống chuyện tṛ để t́m về vài
kỷ niệm xa xưa.
Tôi không nhớ rơ số bạn bè, không nhớ hết tên tuổi mỗi
người, v́ các anh chị lớp trên, các em lớp dưới, song có cái ǵ thân
thiết, gần gửi làm sao ấy, nên chỉ thấy được nhau là cười cười vui
vẻ, là nói nói liên hồi. Rồi cũng có ư kiến được đưa ra, kế hoạch
lâu dài... Mong một ngày nào đó nối ṿng tay lớn với ba chữ Chân
Phước Liêm.
Buổi họp tuy chưa tṛn vẹn ư nghĩa, nhưng cũng nói lên
được t́nh đoàn kết của tất cả các anh chị em thân hữu. Mong ước và
vẫn luôn mong mỏi sự quan tâm và hiện diện nhiều hơn nữa trong kỳ
họp tới, để chúng ta được gần nhau hơn trong xă hội nhiều mệt mỏi
bởi cuộc sống này, cũng như để t́m về một chút ǵ kỷ niệm vàng son,
cái thời thơ ấu, dại khờ của tuổi học tṛ.
Kỷ bút cùng các bạn hữu. Thân chúc tất cả được an lành
và gia đ́nh hạnh phúc.
Thân ái,
Lệ Thanh.
|
|
 |
|
|
Cùng Độc Giả Chân Phước Liêm
Xin gửi đôi ḍng thơ tặng tất cả các anh chị em, hoặc các bạn
từng thân thiết, hay chẳng hề quen, chưa một lần gặp gỡ ở nơi xứ người,
nước Mỹ hay tận phương nào, cũng như c̣n hănh diện ở quê nhà. Song cùng
chung dưới mái trường Chân Phước Liêm, một địa danh không xa thành phố
Sàig̣n, cũng không gần sát các vùng nông thôn hẻo lánh (G̣ Vấp - Gia
định) song vẫn c̣n luôn đọng măi trong tim tôi và các bạn. Tuy nếu ai có
một lần đi qua nơi ấy, mái trường xưa giờ chỉ c̣n lại dăy hành lang mà
bảng hiệu Chân Phước Liêm không c̣n nữa. Đă đổi thay như quê hương ḿnh
nhiều thay đổi, như cuộc đời ḿnh nhiều biến động phải không anh? phải
không chị? phải không em? Một thoáng chạnh ḷng, một thoáng nhớ thương
và một thoáng mơ qua...
Giấy viết giờ đây đă xa rồi
Bút nghiên thơ dại trả thời gian
Trong tôi c̣n đọng bao ngày tháng
vành nón trinh nguyên thuở học tṛ
Lệ Thanh 12 A niên khóa 71-72 |
 |
|
|
|
 |
|
 |
|
 |
Thư Nguyễn Công |
Dear chi Thap, Anh Tien 
Da lau lam roi Cong khong biet tin tuc gi ve cac anh chi em CPL hai ngoai,ngay ca o trong
nuoc, do hoan canh va dieu kien lam viec,cung it khi gap lai duoc cac ban be cu.
Moi day,tinh co gap lai mot nguoi ban hoc o CPL va biet duoc dia chi cua trang nha, that
la bat ngo khi gap lai hinh anh cua cac ban,cung lop va khac lop.. minh rat xuc dong.
Gan day lai doc duoc thu cua thay Tran dinh Thanh, thu cua ban Quyen...minh cam thay nhu
dang quay ve lai voi mai truong xua,noi bao nhieu ban be,bao nhieu la ky uc.
NguyenCong, gia nhap CPL tu 1966-1972, hoc cung lop voi Sung,Ha h Hung,Do, chi Thanh,chi
Thap,San,Thu,Binh,Long, Quyen,Tien,....la mot cay bong chuyen cua CPL ke tu truoc khi cha
Tran ve truong... khong biet cac ban con nho Cong?
nho chi Thap va anh Tien nhan gium Hung Kawa cho Cong voi.
Cho Cong goi loi tham hoi than tinh nhat den cac ban CPL qua chi Thap va anh Tien.
Se e-mail tiep, hen gap lai.
Than.
NguyenCong
126/113 TruongChinh,P.12,TanBinh,HCM.C.VN
anhnguyencong2003@yahoo.com

|
 |
|
 |
|
 |
Thư Thầy
Trần Đ́nh Thành |
14 June 2004
Thanh Tran <trandinhthanh@hotmail.com>
wrote:
Em Thap than men,
Duoc Quyen gioi thieu Hoi Chan Phuoc Liem, Thay rat mung va mong se co dip duoc han huyen
qua email voi tat ca cac em cu CPL. Thay that vui, vi chi co hoc sinh VN moi co cai tinh
cam quy men do ma thoi. Thay da tiep tuc day hoc o My tu khi sang day, cung tren 18 nam
rong. Tui My rat kho khan ve tinh cam, khong co cai "tinh" nhu VN. Nghia la cuoc
song rat duy ly, nhe ve tinh cam.
Thu that la khong the nho ro rang tung hoc sinh mot, nhung cung muong tuong ra neu goi lai
cho thay mot ky niem dang nho nao, vi trong cuoc doi day hoc, moi nam co them it nhat gan
200 hoc sinh moi, lam sao co cho de ghi nho duoc. Thay cung thanh that xin loi dieu do. Du
sao mai truong CPL da ghi lai nhieu ky niem, trong do co cha Dinh chau Tran ma thay khong
bao gio dam quen on cha. Thay da tro ve VN tham Ngai 2 lan. Thinh thoang anh ca cua Thay
co gap cha Tran tai tu vien o duong Tu Xuong. Rieng em Dao van Tien la thay con nho.
Thay da huu tri tu dau thang sau sau khi truong nghi he va thay don nha nen khong co thi
gio doc email cho toi dau thang 7. Mong khi do se lien lac deu dan hon. Mot lan nua cam on
Thap da viet tho cho Thay va giu lai duoc lien lac tinh thay tro cu. Chuc em an manh luon.
TDThanh |
|
 |
|
From: Thanh Tran
<trandinhthanh@hotmail.com>
Sunday, June 27, 2004 9:13 PM
Thap than men,
Hom nay nho computer cua cac chau moi email tra loi cho Thap duoc, con
computer cua That chua rap xong vi ban don nha qua, moi chuyen con lung
tung, phai sau 2 thang 7 moi hy vong tu tu on dinh lai.
Thay nhan ra Thap roi va mong co ngay gap lai cac em CPL cu. Thay
dang o
t/b Cali va phia Bac. Thay nguyen day hoc tai truong trung hoc
Oroville (Bac Sacramento) tu 1988, va moi ve huu ngay 4 thang 6 vua roi.
Hien thoi Thay du tinh ve o vung San Jose voi cac chau (4 chau dang lam
viec tai day sau khi tot nghiep dai hoc). Chau ut se xong
Master ve Computer thang 12 nay (Chau thua chi chau toi 10 tuoi).
Thay co biet ve hop ban tai Little Saigon, nhung vi dip do da co hop ban
cu tai San Jose cung vao ngay do nen rat tiec khong the di du du long
minh deu huong ve CPL voi cac em. Mong se viet nhieu hon cho
Thap vao thu sau. Xin
loi da hoi am tre nhe! Xin tham hoi tat ca cac em trong dip nay.
Chuc hoi CPL ton tai lau dai va duoc moi dieu nhu y.
TDThanh |
 |
|
 |
|
 |
Thư Nguyễn Bá Ṭng |
kinh chi !
truoc tien kinh chuc chi va tat ca cac ban cuu CPL nhieu suc khoe va
binh an trong tay CHUA, xin thua ,tinh co nhin ra duoc hinh anh cua
truong tren web, boi hoi xuc dong qua, bao nhieu la than ai ,bao nhieu
la xuc dong, that cam on tat ca ANH CHI da bo ra cong suc lam nen trang
web nay, xin thua ,toi vao hoc CPL nien hoc 1968 den nam 1972 thi vao
linh (bdq) bat dau tu de that 7a ,vay toi co the lien lac duoc voi
cac ban hoc trong thoi gian nay khong? hien nay toi dang song o nhat ban
, da lam phien ,va xin biet on chi, lan nua xin cam on va chuc suc khoe
chi, cung tat ca anh chi em cuu CPL than thuong, KINH.nguyen ba tong |
 |
|
 |
|
 |
Thư Lê Ngọc Quốc Ân (Jun 13, 2008) |
Chị kính mến, em có mấy ḍng tường tŕnh về chuyến phỏng vấn của
anh em bên nhà để các anh chị đọc cho vui nhe :
Sau khi nhận được Thư mời , tất cả các anh chị em bên nhà đều phấn khởi
và rất vui mừng, anh chị Nhân là người đi trước nên rất tận tâm với tất
cả mọi anh em, bầu nhiệt huyết " Mỹ tiến... " hừng hực trong tim mọi
người, mọi nhà... em nh́n thấy như mọi niềm tin và khát khao rực lửa
mong mỏi ngày gặp mặt đang từng lúc từng giây trào lên trong ánh mắt của
tất cả mọi người đang họp mặt trong chốn " ấm cúng của nhà anh chị Nhân
"và em cũng nghĩ rằng nếu không có sự nhiệt t́nh tận tâm, hết ḷng v́
anh em của anh chị Nhân th́ bầu nhiệt huyết đó cũng không được hun đúc
cao đến như thế.
Sau niềm vui tràn ngập ấy, tất cả mọi anh chị em dắt xe ra đường (không dám hô khẩu hiệu đâu nhé, v́ sợ lính bắt...) trở về nhà với tất
cả những ước mơ đẹp và sự trằn trọc không ngủ được đêm ấy... tiếng điện
thọai reo đêm vẫn rả ríc, để hỏi thăm những điều c̣n băn khoăn, chưa
hiểu hết, những tâm sự be bé của các chị rù ŕ với nhau ngày mai phải
làm ǵ ? ở đâu ? như thế nào... và em cũng suy nghĩ thể nào cũng có
những tiếng th́ thầm, toan tính cho gia đ́nh để chuẩn bị một chuyến đi
xa.
Chuyến phỏng vấn đầu tiên đă đốt pháo mừng thắng lợi to lớn , vang
dội đến tận gốc Phượng ǵa cuối trường ngày xưa ấy... Năm anh em đầu
tiên đă ok chuẩn bị vị trí vào Hội lớn của ngày gặp mặt, lại tiếng điện
thọai reo vang báo hỷ, chúc mừng, gío đưa Phượng đỏ thay xác pháo, báo
tin vui đến tận chân Thánh Vinh đến bây giờ và măi măi vẫn vinh hiển đón
bầy con trước ngôi trường nhỏ... Bao thổn thức, mong nhớ yêu thương đă
tràn ngập lấp khỏa đầy bầy con yêu thương của Thánh.
Tạ ơn trên đă cho chúng con có ngày hôm nay và trong mỗi tất cả mọi
anh chị em chúng con Lương hay Giáo đều có một niềm tin hồng ân trước
ngài.
Và hôm nay chúng con những anh chị em tiếp theo lại vào cuộc, mặc dù
ngày hôm nay thứ sáu ngày 13 nhưng sự quyết tâm của anh chị em vẫn được
hun đắp nhờ sự động viên thăm hỏi của các anh chị em hải ngọai và sự tận
tâm của anh chị Nhân đă gởi tất cả những kinh nghiệm của anh chị em vượt
qua hôm trước đến với từng anh chị em đi sau, cùng với những lời nhắc
nhở đắn đo qua điện thọai nửa đêm mang đầy nhiệt tâm và rất quư báu.
Đúng 8 giờ sáng tất cả đều có mặt tại Lănh sự quán, vào xếp hàng đứng
đến 11 giờ để được nộp hồ sơ, quay qua lại chỉ thiếu có một ḿnh anh
Thuận... quay tới, zḍm lui hoài..., cả nhóm lo âu không biết có chuyện ǵ
không? chị Tỵ đă đến lượt vào nộp hồ sơ, ok xong suông sẻ... đến lượt chị
Hiếu zdô... nộp hồ sơ được một phút...úi zdời... thấy hớt hăi chạy ra (mặt c̣n tư máu nào..chết liền) chết rồi Ân ơi... in hồ sơ bị sai mă
vạch bây giờ không biết làm sao v́ quy định vào Lănh sự không cho mang
điện thọai di động... làm sao liên lạc đây ? Rất may là chị đi ra ng̣ai (chắc có anh đẹp giai nào đó... thương cảm, khó nói...hi) khỏang 10 phút
lại vào nộp lại được v́ nhờ được dịch vụ lo cho ḥan tất (hơi bị hao,
v́ chặt đẹp lúc khó khăn,,,) Anh Thuận lúc đó mới đến, cả nhóm cười
phào yên tâm...
Vào đợi lăn tay : Chi Tỵ 12giờ15 mới được phỏng vấn, rất mau, ok...
lại một hồng ân khích lệ cho tất cả mọi anh em trong nhóm.
Ra ng̣ai ăn trưa 1giờ lại vào tiếp tục, chi Vân đă đợi ng̣ai cửa Lănh
sự quán để nghe chị em thông báo tin tức, tin vui lúc cuối giờ của chị
Tỵ đă khích lệ anh chị em rất nhiều...
Ăn trưa xong em mới phát hiện móc túi ra vào để lấy hồ sơ lại bị rơi
mất giấy gởi xe máy... hết hồn, em liền chạy ra băi gởi xe cách đó
khỏang 300m giữa trưa nắng gắt... xong việc em vào lăn tay th́ chi Hiếu
bắt đầu vào phỏng vấn... 1...2...3, ra tay cầm hộ chiếu mặt th́ hơi bị
meo méo hơn b́nh thường . Ngồi ghế ng̣ai em và anh Thuận nghe ông ngồi
kế bên nói... từ đầu giờ đến giờ cái toa số 3 này chưa có ai được ok cả...
thế là buồn.
Mấy anh chị em như trái bóng đang căng bỗng nhiên... śu.
Đến anh Thuận cũng vào toa số 3... ok... ôm cặp đi ra o hộ chiếu...hấy
đời lại vui.
Đến em vào toa số 5 (cũng là toa sát thủ v́ từ sáng tới giờ chỉ thấy
no chứ không thấy yes do một cô người Hàn quốc phỏng vấn, em và chị
Hiếu đă chọc nhau nếu vào toa này là hết đời...) sau khi hạch hỏi em đủ
chuyện trên đời , trong nhà, ng̣ai ngơ... đă no ok... thế là lại... out... buồn.
Ra đường hai chị em vừa đi vừa cười vui như tết...(chẳng lẽ mếu) bỗng
nhiên chị Hiếu té cái ạch em đỡ không kịp... Trầy chân. Thế mới biết thứ
sáu ngày 13... hi..hi..cười (nói rồi, không nghe...)
Trong cái buồn có vui, v́ theo em có những việc như thế này mới thể
hiện rơ tánh bản thiện của mỗi người, chia ngọt sẻ bùi. Em xin cám ơn
chị, anh Bộ và tất cả mọi anh chi em bên ấy đă dành hết mọi t́nh cảm gởi
ṭan bộ sự mến yêu về cho anh em quê nhà, và em cũng cầu mong cho tất cả
anh chị em trong Hội được hưởng nhiều ân phước, vinh hiển, an vui trong
dịp gặp mặt sắp tới. Em cũng xin cám ơn sự... phải nói là rất nhiệt t́nh
của anh chị Nhân đă giúp đỡ rất nhiều về tất cả mọi mặt, Cầu mong ân
trên ban nhiều phúc lành cho anh chị...
Em và chị Hiếu cũng cầu mong 10 năm tới nếu có dịp các anh chi hải ngọai
sẽ đón chị em em run rẩy chống gậy bước xuống phi trường Los (Hộ chiếu
c̣n 10 năm nữa mà...hi...hi...) trong ṿng tay của một vầng hào quang
trắng xóa (bạc đầu hết rồi...các anh chị thông cảm nhé đừng nhuộm tóc...i) Vài gịng cảm thông quê nhà gởi đến tất cả anh chị...
Em út nhất nh́ của các anh chị - Lê Ân |
 |
|
 |
|
|
HOÀI NIỆM MỘT CHUYẾN ĐI
Thỉnh thoảng đôi lúc lại có những ước mơ về quê hương và có những ước mơ
làm mỗi lần nghĩ đến thấy chạnh ḷng… man mác nhớ, nỗi ḷng người xa xứ
mong muốn ấp ủ được chung vai làm một việc ǵ đó cho Quê hương…
Sau một buổi sáng lang thang thăm “ngày Hội Café của các Tỉnh vùng cao
nguyên” được tổ chức tại Vườn Tao đàn – Sài g̣n và làm một bụng Phở tại
Dinh Độc lập (oai chưa, v́ hiện có một quán Phở tương đối ngon nằm
trong khuôn viên của dinh…anh chị nào có về nhớ ghé..hi,hi…) Ngồi
thưởng thức xong hai ly Café cao nguyên chính hiệu con nai vàng thơm
phưng phức mà lại được miễn phí, hai thầy tṛ th́ thầm quyết định… lên
thăm Phố núi .
Sáng sớm hôm sau khăn gói kỹ càng, làm một chuyến xe ôm hai thầy tṛ đă
có mặt tại bến xe miền đông, chuyến lên Phố núi được bắt đầu khởi hành
bằng một chiếc xe Bus hiện đại và đầy đủ tiện nghi của Mai linh đă đủ
làm thư giăn và thoải mái cho lữ khách đang trong tâm trạng nôn nao háo
hức...
Chặng đầu tiên đến là Thị trấn Lâm đồng, ḷng ṿng chơi tại đó khoảng 2
giờ cho biết c̣n cảnh nghèo, rồi lại chuyển tiếp xe lên Đà lạt… xe càng
lên cao trời cứ se lạnh dần, hoa cúc dại từng khóm, từng khóm… len lén
chen chúc, vàng rộ lướt nhanh qua cửa sổ, đồng nước của Hồ thủy điện
lung linh ánh lên dưới bóng nắng chiều, nước phun qua đập tung tóe hồ
hỡi reo vui như thác đổ, lóng lánh đủ sắc màu làm cho tâm người thưởng
ngoạn rung lên, thổn thức…
Cánh rừng thông đại ngàn vi vu reo trước gió, thấp thoáng bóng chiều,
đón chào khách lữ hành dưới chân thung lũng ngay cửa ngơ, thế mới biết
là Đà lạt đẹp và hoang dă thế nào.
Trời chiều, cái lạnh se nhè nhẹ đủ cho vừa vặn một chiếc áo gío, một ly
Càfé nóng ngồi nhấm nháp trên đồi Cù nh́n ra Hồ than thở… xa xa lặng lẽ
sau làn sương mờ nhẹ, thấp thoáng nóc Giáo đường của Nhà Thờ Con gà đă
làm cho Đà lạt nằm hẳn trong ḷng người đến, c̣n hoài một nỗi nhớ.
Ghé Hội Hoa của Đà lạt mộng mơ, đêm sắc màu lung linh rực rỡ, lang thang
trong không gian trầm lắng của ngàn hoa, chụp vội dăm tấm h́nh kỷ niệm…
bỗng chợt nhớ ra rằng, không có lấy một người quen.
Đi chán, quay về chợ Âm phủ, nuốt vội bữa cơm chiều… trời một lạnh hơn... thôi lại “đao” vé xe để lên đường tiếp tục cuộc hành tŕnh.
22giơ30 ra xe, hết hồn… một chuyến xe ma.
Chiếc xe 16 chỗ ǵa nua, chất đầy hàng hóa và không có cả ghế ngồi, bỗng
chợt nghĩ về những người ngồi trên mui xe đi khai phá Cựu kim Sơn từ
những thế kỷ trước… Cũng phải liều thôi v́ đă mua vé và là chuyến xe
cuối cùng.
Con đường từ Đà lạt đến Buôn mê, thủ phủ của xứ sở Café Cao nguyên dài
thăm thẳm, đường toàn đèo núi, trời càng về khuya, núi đồi càng trở nên
lạnh lẽo, sương mù dày đặc, lúc lên cao chỉ thấy được vạch giửa lộ, c̣n
th́ mù sương không nh́n thấy ǵ chung quanh cả, vậy mà chiếc xe già nua
cứ vun vút lao đi với tốc độ chóng mặt, h́nh như tài xế cũng không cần
nh́n đường… khi bớt sương nh́n thấy được, một bên là đồi núi sừng sững
cây cối mờ sương, chênh chếch bóng trăng lúc mờ lúc hiện và một bên là
thung lũng thăm thẳm đen hun hút… Cảnh th́ đẹp, nhưng người không c̣n
bụng để sinh t́nh… nh́n qua bên cạnh Thầy tôi đang nhắm mắt.
03giờ sáng, vào đến Buôn mê… hú hồn… lại đói.
Một quán Phở đêm đủ ấm ḷng, Thầy ạ… đúng là Gà phải không Thầy, trời
lạnh , Phở nóng thịt lại thịt Gà ta… vừa dai, vừa gịn, lại có muối tiêu
Chanh, tí chất cay cay đủ lấy lại niềm tin cho khách lữ hành nhờ Gà đi
bộ… Ngon.
Sớm quá, làm ǵ đây ? Thôi lại quẩy gánh, lang thang ra chợ sớm t́m ly
“Café cóc”… nhiều chuyện với bạn hàng, thấy mắt cay cay, nhớ ra… người
đă mệt nhoài mong t́m giấc ngủ.
Vào Khách sạn, mở máy lạnh nhè nhẹ, Tắm nước ấm xong, lên gường làm một
giấc chờ sáng… Sung sướng, như chưa được ngủ bao giờ.
Sáng ra, xuống phố… cũng rôm rả nhưng không ầm ĩ… H́nh như có tính cách
êm đềm Phố núi, lại Café… lại ngon, Thầy Alô cho bạn hiền mới quen qua
Ngày Hội Café tại Sài g̣n… gặp mặt, niềm nở bắt tay chào đón… Vui.
Tham quan Cơ ngơi sản xuất chế biến Café hạt để Xuất đi các Nước, Thầy
tôi mới bọc bạch những suy nghĩ hoài mong ấp ủ của ḿnh với ông bạn mới,
lúc đó tôi mới cảm nhận được tấm ḷng của người xa xứ qua những tháng
năm …
Dù cho hoàn cảnh đẩy đưa, nổi trôi thế nào đi nữa, dù cho năm tháng cứ
trôi nhanh, thế nào đi nữa, tôi nhận ra trong ḷng của tất cả những
người con xa xứ đều mang một hoài băo… để đến một lúc nào đó có điều
kiện sẽ chung vai gánh vác, sẵn sàng san sẻ với Quê hương, nơi chôn nhau
cắt rốn… và tôi chợt nghe thấy bài Thơ Quê hương của gả thi sĩ họ Đỗ
trong ḷng mọi người.
Trên đường về… bỏ sau lưng những Phố núi, bỏ cả Đà lạt mộng mơ, bỏ cả
những ước mơ vội… trong ḷng ngổn ngang sự chân thiện mỹ… Hoài niệm
nhiều về T́nh Người.
KÍNH GỞI THẦY NGUYỄN NGỌC QUYẾN
Sàig̣n ngày 28 tháng 6 năm 2008
Lê Ngọc Quốc Ân |
 |
|
 |
|
|
ĐIỂU NAM CHI (Antonius Nguyễn văn Ngữ)
- May, 2008
Là những cánh chim lại bay về cành cây ở phương nam mà ríu rít. Là chúng
ḿnh…mấy chục năm về trước, tóc c̣n xanh, bây giờ th́ chỉ c̣n có cách
khác làm cho xanh tóc. Như từ khắp những phương trời t́m về gặp lại, nhớ
hướng trường xưa là Cầu Hang – là Tín Đức – là Chân Phước Liêm. Tôi xin
hầu chuyện đây, khi nh́n cảnh một cụ già ngổi nghỉ mệt và một em bé đeo
cặp đến trường, buỗi sáng. Rồi nhân đấy nói về chúng ḿnh…
Từ dưới sân nh́n lên con đường phía trước, sáng hôm ấy có một cụ già đă
ngoài chín mươi mà c̣n khỏe mạnh, thường đi dạo dưỡng sinh qua nhà tôi,
ngồi nghỉ chân trên ghế đá, dưới cây bàng có tán to, như cái dù che nắng,
tay vịn vào cây gậy ba-toong. Nh́n thấy tôi thấp thoáng trong sân, cụ
gọi với “con chào thầy ạ”, rồi nh́n xem một thằng bé đến giờ đi học,
đang “thưa bà, thưa bác cháu đi học ạ”, dáng cụ ngây người ra, làm trong
tôi bâng khuâng…một thời chúng ḿnh c̣n đi học, tuỗi học tṛ.
Vuông sân này bây giờ thụt thấp xuống dưới sâu như một cái thung lũng,
nhất là khi từ con đường rẽ vào nhà, phải xuống một con giốc mới tới sân.
Cũng tiện đễ được giới thiệu “giang sơn” cỏ cây hoa lá hiện tại ở nhà
tôi: ai thương th́ bảo là “thung lũng đầy nước mắt này”, ai sành điệu
th́ lại bảo là “ thung lũng t́nh yêu”…v́ phong cảnh thiên nhiên vẫn c̣n
sót lại ở vùng này, đang lúc nông thôn đă thở thành đô thị một cách
“chóng mặt – ngột ngạt…”. Đây trước là chiến khu Vũng Bèo ngày c̣n chống
Pháp, trước ngày chúng ḿnh học lớp Nhất ở Cầu Hang.
Trường Di Chuyễn G̣ Vấp 2 ở giữa hai cái Cầu Hang, bắc ngang trên đầu
đường rầy xe lửa, cho nên gọi vậy cho gọn mà thành tên trường của nhiều
đứa chúng ḿnh. Nay cứ nhắc đến là nhớ nhau ngay, cùng với những kỷ niệm
thân yêu vô cùng, khi xưa chúng ḿnh học chung một lớp:
Lớp Năm học với thầy giáo Hoàng.
Lớp Tư học với thầy giáo…tôi không c̣n nhớ tên, nhưng nhớ bài “đét đít”
của thầy: “cúi xuống, hai tay bấu vào ngón cái”để làm hai cái mông hay
hai cái hông phải căng ra mà đón lấy “vút” cái roi mây. Chúa ôi, quắn
đít!...Tôi nhớ măi đến bây giờ, cái thằng Thân văn Chương, ĺ. ĺ. ĺ
không khóc, mặt cứ xanh như con tắc kè. Mới đây gặp lại Nó, tôi nhắc lại
chuyện ĺ của Nó mà ôm nhau, thương quá.
Lớp Ba học với thầy giáo Cơ. Có cô con gái Ứng Liêm, cậu nghĩa tử tên là
Dưỡng, đều cùng lớp với chúng ḿnh.
Lớp Nh́ học với thầy giáo Tân, dáng người xương, cao, “ve” bên mắt phải.
Thầy nóng tính nhưng môn toán rất cừ…Có lẽ chúng ḿnh đều thương thầy,
thương nhiều lắm.
Lớp Nhất học với thầy giáo Cúc, dáng người đậm, da ngăm ngăm, mái tóc
che nửa vầng trán cao và bóng, mắt đeo kính cận gọng đen…Chúng ḿnh năm
cuối tiểu học, tưởng là lớn nhất trong đám trẻ con, cho nên: đến những
điều ghi nhớ và ấn tượng về thầy cũng nhiều nhất, phong phú nhất mỗi khi
kể chuyện về tuổi học tṛ, ngồi chung lớp…bây giờ chung chí hướng. Th́
cứ hát lên đi “chúng ḿnh ba đứa” (của nhạc sĩ nào? xin phép nhé!)rồi sẽ
thấy cả một thời tuổi ngọc ngà bỗng quay về, như chim đă bay đi nay bay
về, đậu ở “Cành Nam”mà ríu rít.
Bắt đầu khơi lại tuổi học tṛ trong một buỗi họp mặt mà trong nhật kư
30. 04. 2008 của tôi:
“ BA MƯƠI THÁNG TƯ KỲ NGỘ
Thiên hạ đang bảo là một ngày lịch sử, một ngày có một bước lên...tiên,
một trang sử mới. Năm nay Mậu Tư th́ yên như thóc, mưa buồn cả buổi rồi,
làm cho bữa tiệc dù là giỗ“đầy năm”, chứ không phải là tiệc“thôi nôi”,
cũng không nên buồn như thế. V́ bạn bè bao nhiên năm, dịp này gặp lại mà
phải áo ướt, quần xăn v́ cái lều ṿm lại không hoàn hảo cơ chứ…vân vân,
lắm chuyện lắm. Vậy xin cho phép Ngữ này kể chuyện cho những ai yêu nhau,
th́ trăm sự chẳng nề: thuoyeuem33@yahoo.com thân mến nhé, hai người mới
quen nữa Thế Nhân, Ngọc Vân nhé: bảo hôm nay là Kỳ Ngộ.
Ngày c̣n bé, khi chúng ḿnh học Cổ Văn lớp đệ VI th́ có Bích Câu Kỳ Ngộ,
chuyện rơ thần tiên. C̣n hôm nay khi Ái Khanh Ḷng Ta Hỡi của mơ-xi-ờ
Tích vừa nhập “tranh” th́ Kỳ Ngộ là có thật: mưa rơi, G̣ Vấp Cầu Hang –
Tín Đức – Chân Phước Liêm chúng ta gặp nhau, gặp cách lạ lùng.
Tôi về, định viết ngay, “láu táu” c̣n hơn cả Nhă, c̣n hơn cả Phán…nhưng,
chào thua rồi. V́ xem ra già hơn, chậm hơn, lẩn thẩn hơn. Cứ nh́n xem
mái tóc của chàng ta Dược Sĩ Phán th́ biết chuyện. Khi Victor Hugo lúc
ấy hơn tuổi chúng ḿnh nói câu này, làm tôi cứ thích măi, nói hoài “bốn
mươi năm về trước, cậu bé ấy tóc c̣n…đen”. Nửa thế kỷ rồi ta, nay gặp
lại, dược sĩ ấy tóc vẫn c̣n đen, đen “hơn thật”. C̣n ḿnh, càng già ra,
càng thêm chậm, càng lẩn thẩn hơn anh bạn trẻ, tóc đen, nhanh nhảu, thân
t́nh viết thư cho Thuở Yêu Em trước.
Đám giỗ, Ngữ tớ là thầy tu theo Tây Dương Gia-tô Đạo, rất đúng giờ. Lại
nữa biết thân ḿnh, biết phận ḿnh nên thường đến trước hơn các bạn,
những khách VIP được mời. Tớ th́ thân thể èo uột v́ ở tù ra, phổi chỉ
c̣n không đủ lá. Khoan th́ coi đời chả ra sao, cho rằng cần một chân là
đủ để phăm phăm đi vào cơi bể dâu, thừa mơ mộng. Hai thằng chúng tớ
thường đi đâu, cũng có nhau. Hôm nay đến trước. Già rồi mà rất đậm t́nh
với nhau, với bất cứ anh em nào đang trên đường t́m gặp lại, bảo nhau:
hôm nay mưa th́ đội mưa, già th́ chống gậy, đến thăm nhau…
Cũng khá lâu sau giờ mời, bốn đứa bạn Cầu Hang mới đến, áo đi mưa trùm
kín, lù lù như 42 năm trước…thắng xe, cởi áo, đi khom khom. Rơ ràng là
hai Ông VIP. Tớ bảo Khoan như vậy. Nó đồng ư. Tớ thông báo chính thức,
nguyên văn như đă duyệt. Hai thằng Doanh và Thành bảo rằng: “ chúng mày
giễu báng, ngạo tao kwoài”.
Giọng văn ấy có phong cách tấu hài? Đúng đấy Nhă Láu Táu ạ! Bố bảo đứa
nào dám gọi tao bằng “thằng”. V́ Ngày c̣n bé sao tao “rữ tợn” thế! Mày
biết đấy, cả lớp Cầu Hang những đứa to con như thằng Tích, thằng Lành
Thẹo mà tao c̣n “đục” cho thảm thiết, huống nữa như mày, Nhă ạ! Tội
nghiệp, bây giờ thấy thương quá. Thôi th́ Thuở Ấy Yêu Em được là hảo hảo
rồi, đáng Kiếp rồi. Như Tao đây, bây giờ kiếp Ô-Vờ, thế có phải là quả
báo không?. Cho nên không hiền lành th́ cũng thể Thầy Tu. Đúng chưa nào?
Rồi thật lại một điều Kỳ Diệu nữa chứ: gặp được mấy ông Thánh Thế Nhân,
Bà Thánh Ngọc Vân, và vài ông khác nữa chưa rơ tên v́ xưa cũng cùng
trường Tín Đức…Vui quá. Thân t́nh quá. Đến đây th́ xin chịu. Biết diễn
tả sao cho ngọt ngào, yêu dấu cái tuổi học tṛ, những tấm t́nh như giấy
trắng. Ngày trước có thế nào chăng nữa, th́ nay cũng hóa ngọc hóa ngà.
Ḿnh nhắc lại một câu của thầy giáo Phước, hay như là Kinh Thánh, c̣n
hơn Định Lư Pythagor: về vận tốc, vận tải, giao thông? “trên đường kẻ
trước người sau, hai kẻ đồng chiều/ngược chiều đuổi gặp nhau – vận tốc
đôi bên t́m hiệu số/tổng số - đường dài chia với khó chi đâu”.
Hôm nay ṿng đời đă đến đây, như quả đất tṛn, chúng ta gặp lại nhau.
Cái công thức ấy là: “đường đời, cộng trừ có khó chi đâu?” Và ngất ngây
với ca từ “tuổi học tṛ, ngồi chung lớp – bây giờ chung chí hướng”.
Rồi thư đi, trả lời lại, kêu gọi “các bạn ơi, chúng ta t́m về dĩ văng,
tuổi học tṛ”, tôi thấy ḷng ḿnh xao xuyến lạ (agité) như sau ngày băi
trường ở Cầu Hang, tôi vào Chủng Viện và đă “xẩy ra” những ngày tựu
trường (la rentré). Trong một bài tập đọc La Rentré nói lên tâm trạng
của một chú bé agité, sautillé comme les moineaux, th́ hôm nay khi tôi
xao xuyến, tim tôi được đập lại nhịp sống với các bạn lúc Ở Cầu Hang, có
một thầy giáo Cúc mà đến khi “thầy ơi, lúc lớn khôn, lúc đă già con mới
t́m ra được lời kính tặng thầy danh hiệu: Thầy Giáo Ưu Tú”.
Thầy Hiệu Trưởng Cúc mà lại kư tên là Huy. Không biết có nhiều học tṛ
lư giải được chuyện hay hay này của thầy?
Trước thầy Cúc, thầy hiệu trưởng là thầy Huy, là thân phụ của bạn Hà
ngọc Truyền. Thừa kế chức vụ hiệu trưởng, cho nên cứ theo truyền thống
cũ, thầy Cúc “vũ như cẩn” mà …kư tên: Huy. Các bạn có tin lời tôi không?-
Th́ cứ giở lại những giấy tờ Chứng Nhận, Bằng Tiểu Học…của chúng ḿnh,
nếu c̣n lưu trữ, sẽ rơ.
Năm ấy lớp chúng ḿnh con giai – con gái cũng đông ra phết: lớp học ghế
kê làm hai dăy mà ngồi kín cả. Bây giờ chỉ có hai tấm h́nh lưu niệm,
chụp lớp Nh́, lớp Nhất, nhưng tiếc quá chỉ toàn h́nh con giai. Trong kư
ức lờ mờ của tôi, sĩ số dựa vào những điều ấy, phải đạt tới ba bốn mươi,
và giai nhiều gái ít.
Tính t́nh của thầy Cúc hiền ḥa và giản dị. Đến trường chỉ thấy thầy
toàn đi bộ, cái áo sơ-mi trắng ngả màu, bỏ trong quần, không là ủi, thắt
hờ sợi dây da bụng xệ, đôi giày vải mầu ghi. C̣n chiếc cặp da mầu đen
vẫn vậy, cũ và xờn . Ṭ ṃ, có lần tôi bắt gặp: đựng mỗi cuốn sách Toàn
Thư, Tổng Hợp và cũng có khi một gói kẹo gừng áo bột, ăn giở chỉ c̣n vài
cái.
Thầy yêu con giai hơn, v́ hay đi công tác cho thầy:
Gia đ́nh tôi ở vùng đồng ruộng này đây, có nhiều cây thuốc nam mọc dại.
Thầy th́ có nhu cầu dùng cây thuốc Chùm Bao. Biết thế thôi, chứ nay khi
đă lớn đă già mới hiểu dược tính của Chùm Bao là an thần, trị về tim
mạch…Thầy nhờ tôi và cho mấy đứa trợ tá. Thế là có thêm mấy đứa bạn,
thân nhau v́ được tham gia công tác, để được hưởng “chế độ” ưu tiên,
nghĩa là bài không phải trả mà điểm th́ vẫn 8. Thuở ấy, trường tôi điểm
8 là mắc-xi-mâm đấy. 2 điểm c̣n lại, 1 cho Thanh Tra, 1 cho Thầy. Tôi
nghĩ vậy, bé con mà…ai dám hoạnh họe, bắt bẻ? Cũng dịp ấy, khám phá ra
chỗ nào để đi tắm sông, chỗ nào để lấy rổ xúc cá lia thia…Thế là lănh
địa của tôi hôm nay đă trở thành “chốn ấy có cả những vui sầu”.
Trong lớp thầy vẫn tỏ ra mặt, yêu đứa này mà ghét đứa kia. Hà ngọc
Truyền v́ là cậu ấm của thầy Huy, Hà sĩ Dương v́ nét chữ đẹp, thầy nhờ
viết trên bảng cho các bạn chép bài…c̣n thầy chỉ ngồi nhai bỏm bẻm cái
kẹo gừng; c̣n chúng tôi, Nguyễn đức Phán, Nguyễn phúc Thành, Doanh,
Thanh, Chương…v́ cùng trong “đội” hái Chùm Bao. Yêu th́ thầy cho ngồi
bàn nhất. Ghét th́ thầy “nhét” dưới “hỏa diệm sơn”. Gọi tên như vậy v́
bàn cuối cùng, dưới bên dăy dành cho con gái.
Khi làm toán đố, th́ đáp số nhiều lúc theo mẫu của tôi, thầy cứ thế mà
chấm điểm…“Phe đảng”của tôi một lần nữa được lên ngôi, “bè” của tôi đông
đứa lắm…Ṿng đời đă đi qua nay như chim bay về ríu rít, ước chi là “bạn”.
Đời người qua, khi ngẫm lại, thường th́ chỉ rất lắm “bè”.
Bên con gái, ít số hơn, có một chị thầy thương…nhất: lần hát văn nghệ
cuối năm, chị ấy ca vọng cỗ, thầy cho điểm rất cao. Tôi nhớ chị ấy tên
là Chánh, như ngôn ngữ bây giờ thông dụng xếp vào hàng “khiếm thị”. Chị
Chánh lớn người, lớn tuỗi hơn th́ phải. Giọng ca như nói lên tâm sự cuộc
đời ḿnh…bây giờ nhớ lại, kư ức chỉ c̣n mờ mờ h́nh ảnh, nhưng c̣n lời ca
nào, th́ tiếc là không c̣n tiếng vọng, dư âm…
Một chính biến để đừng quên, năm ấy chúng ḿnh học lớp nhất trường Tiểu
Học Cầu Hang, 11. 11. 1961 binh chủng Nhảy Dù đảo chính, giật sập cầu
B́nh Lợi. Ngày ấy bé con chỉ biết có như thế, c̣n để làm ǵ…th́ cho phép
tôi được mơ ước “để có một cây cầu mới”. Đầu năm 1962, Dinh Độc Lập lại
bị bỏ bom. Cuối niên khóa, cả trường chỉ có một học bổng. Có thể v́ học
lực, nhưng nhiều hơn v́ thầy Hiệu Trưởng ưu ái với riêng tôi…Tôi nhớ măi,
rơ lắm: khi Mẹ tôi đưa lên Nha lănh tiền, chỉ c̣n gần một nửa, là một
ngh́n hai trăm năm mươi đồng. Thời ấy vàng giá độ bốn trăm đồng một chỉ.
Người ta bảo: chiết khấu một nửa đóng góp cho Dinh Độc Lập. Với số tiền
ấy thôi, tôi mua sắm để lên đường đi học xa nhà, sau khi trúng tuyển vào
Tiểu Chủng Viện Sàig̣n. Năm thứ nhất phải ra Vũng Tầu học riêng tiếng
Pháp. Bây giờ nhớ lại, tôi gọi tên rất thương là “vùng trời biển xanh
cát trắng” để đặt tên cho trang họp mặt www.exluro.c.la/.
Mùa hè năm lớp Nhất, tôi đi học luyện thi đệ Thất ở Tín Đức, cho nên có
thêm các bạn ở Tín Đức. Trúng tuyển ở trung học đệ nhị cấp rồi, chúng
ḿnh Cầu Hang – Tín Đức chia tay nhau, rồi lại hội ngộ ở các trường
Trung Học gần đấy, là Chân Phước Liêm, là Lư Thường Kiệt…Đi Tu th́ chỉ
có mỗi ḿnh tôi, nên chẳng gặp lại bạn nào để mà “hội ngộ”. Nửa đời
người đă qua, nhớ ơn quả đất tṛn mà hôm nay chúng ḿnh được hội ngộ.
Hôm họp mặt ở nhà Tích là một ngày ân t́nh ấy. Thế là từ nay, chúng ta
hăy lại nối ṿng tay lớn.
V́ những tâm t́nh ấy đang đong đầy ḷng ḿnh, mà khi nh́n thấy cụ già
ngẫn người ra nh́n cháu bé được đeo cặp đến trường, tôi nhớ đến các bạn:
nửa đời trước chúng ḿnh đă là cháu bé ấy và vài chục năm nữa sẽ là cụ
già kia. Xin Thượng Đế ban cho chúng ḿnh được điều mong ước: mỗi sáng
khi con thức dậy đi dưỡng sinh, có ghế đá bên đường cho con dừng chân
nghỉ, mắt được nh́n thấy cháu bé đeo cặp đến trường, tai nghe “thưa ông
cháu đi học”, miệng gọi với “con chào thầy ạ”.
Antonius Nguyễn văn Ngữ
Đôi ḍng c̣n muốn viết thêm trước khi tôi dán tem đem gởi: khi tôi sắp
được sáu mươi tṛn, ḷng thường hướng về dĩ văng, nhiều lúc đến say sưa:
cứ tưởng đang ngồi trên bàn nhất, đi công tác hái Chùm Bao, cùng đàn trẻ
tắm sông, xúc cá. Tôi viết là cho tôi được sống lại thuở ấu thời, được
đến trường, đi học. Thuở ấy, có bạn mến, bạn không mến hay…ghét tôi.
Tránh sao khỏi. Nhưng bây giờ nhớ lại, như Nhă “láu táu”, thương lắm,
nhớ lắm, thuoyeuem33@yahoo.com ơi. C̣n đă thương th́ thương nhiều hơn
nữa nếu may sao bây giờ gặp lại.
Ai cũng sống bằng dĩ văng, lúc tuổi này. Cho nên cứ đánh thức b́nh minh
dậy lúc hoàng hôn. Chúng ta hăy cùng nhau trở về Thuở Ấy, đễ được sống
lúc Ngày Xưa.
|
 |
|
 |
|
| |
| |
|
|
|